Nk

hiih
 
Trang ChínhPortalCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
September 2017
MonTueWedThuFriSatSun
    123
45678910
11121314151617
18192021222324
252627282930 
CalendarCalendar
Latest topics
» ]\[ơi |\|gọn Gió Dừng Chân - t/g:Voldermort
by Voldermort Thu Dec 19, 2013 9:43 pm

» Tình yêu của gió
by Voldermort Thu Jun 14, 2012 5:04 pm

» Toàn bài trao duyên
by Voldermort Tue Apr 24, 2012 9:05 am

» Trao duyên 12 câu đầu
by Voldermort Tue Apr 24, 2012 9:05 am

» trao duyên (14 câu giữa)
by Voldermort Tue Apr 24, 2012 9:04 am

» Trao Duyên(8 câu cuối)
by Voldermort Tue Apr 24, 2012 9:00 am

» NT miêu tả tâm trạng ng` chinh phụ
by Voldermort Mon Apr 23, 2012 11:14 am

» Tỉnh cảnh lẻ loi của người chinh phụ(8 câu cuối)
by Voldermort Mon Apr 23, 2012 11:14 am

» Tỉnh cảnh lẻ loi của người chinh phụ(16 câu đầu)
by Voldermort Mon Apr 23, 2012 11:13 am

» 38 điều về kon zai
by Voldermort Wed Apr 11, 2012 8:28 am

» 7 cách chết pro + oai hùng nhất
by nguyentuong Wed Mar 21, 2012 1:44 pm

» Bình ngô đại cáo ( bài thơ )
by Voldermort Mon Mar 19, 2012 10:10 am

» Bạch đăng giang phú
by Voldermort Mon Mar 19, 2012 10:05 am

» òng y nước trong bài phú sông bạch đằng!
by Voldermort Mon Mar 19, 2012 9:41 am

» TƯ TƯỞNG NHÂN NGHĨA CỦA NGUYỄN TRÃI
by Voldermort Mon Mar 19, 2012 9:15 am

» PHân tích cả bài Bạch đằng giang phú
by Voldermort Mon Mar 19, 2012 9:10 am

» Bạch Đằng giang phú của Trương Hán Siêu
by Voldermort Mon Mar 19, 2012 9:09 am

» Thuyết minh về tác phẩm "Bình Ngô đại cáo" của Nguyễn Trãi
by Voldermort Mon Mar 19, 2012 9:08 am

» Thuyết minh về tác giả Nguyễn Trãi và tác phẩm “Bình Ngô đại cáo”
by Voldermort Mon Mar 19, 2012 9:08 am

» HOÀNG TỬ ONLINE
by Voldermort Mon Feb 28, 2011 9:01 pm


Share | 
 

 HOÀNG TỬ ONLINE

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3  Next
Tác giảThông điệp
Voldermort
..Admin...
..Admin...
avatar

Giới tính Nam Tham gia : 22/12/2010
Tài Sản : 2098
Tổng Bài Gửi : 196
Thanks : 12
Tuổi : 21
Đến từ : Nơi ngọn gió bắt đầu
Status : Ta Là Siêu Nhân

Bài gửiTiêu đề: Re: HOÀNG TỬ ONLINE   Thu Jan 06, 2011 8:48 pm

23/ Suốt
hai ngày tiếp theo tôi không đi học. Hình như ở trường, mọi người đều
đã biết chuyện của Tuấn nên nhỏ Liên lúc tới thăm tôi thì không nói năng
gì, chỉ ôm tôi và khóc cùng tôi. Tôi còn quá nhỏ để biết yêu một ai đó,
nhưng 16 tuổi cũng là lúc tôi đủ lớn để có thể khắc ghi hình ảnh một ai
đó trong kí ức của mình. Tuấn bỏ tôi đi vội quá, cứ như thể một cơn gió
nhẹ nhàng thoáng qua đời tôi rồi bay vụt đi đầy hốt hoảng. Chưa bao giờ
tôi buồn đến thế...Buồn đến mức không còn muốn làm gì nữa. Ba mẹ cứ
tưởng tôi bệnh nên bắt tôi uống hết thứ thuốc này đến thứ thuốc nọ, duy
chỉ có anh hai là hiểu tôi. Ảnh không nói gì, chỉ vỗ vai tôi an ủi. Càng
như thế, tôi càng thấy mình hạnh phúc quá nhiều so với Tuấn, xung quanh
tôi còn rất nhiều người yêu thương tôi, quan tâm tôi, còn Tuấn thì
không có ai cả....Hoàng tử của tôi bên ngoài hào nhoáng là vậy mà bên
trong đầy rẫy sự cô đơn. Giá mà cậu ấy nói với tôi sớm hơn thì bằng bất
cứ giá nào tôi cũng luôn ở bên cậu ấy. Nhưng nói làm gì nữa khi tất cả
giờ đã kết thúc. Tuấn đi rồi....Đi rồi....
.
..................................................
.
Một tháng sau....
.
Có thể nói tôi đã trở lại bình thường. Nhưng nhiều đêm tôi vẫn không sao
ngủ được. Dòng tin nhắn cuối cùng của Tuấn dài như thế nhưng tôi thuộc
lòng từng câu từng chữ một và đôi khi bật khóc khi nhớ lại nó. Tôi vẫn
online đều đặn nhưng không thiết nói chuyện với ai ngoài Prince, tôi
online là muốn chờ đợi một sự kì diệu, là rằng, vào một ngày nào đó,
«I_want_to_be_live » - hoàng tử của tôi sẽ online, sẽ trở về với tôi. Hy
vọng luôn cho con người ta sức sống, tôi cũng đang hy vọng, mặc dù mọi
thứ vẫn mù mờ xa xôi....
.
« Chị đã hết buồn chưa ? : ) »
.
« Chị không buồn nữa. Chị đang hy vọng.... vui vẻ »
.
« Chị phải kiên cường như thế chứ ? Mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp cả thôi ! »
.
« Cảm ơn em ! May mà có em bên cạnh, lòng chị cũng nhẹ bớt đi »
.
« Đừng có khách sáo như thế ! Chúng ta quen nhau cũng lâu rồi mà, đâu phải là người lạ nữa ! »
.
« Uh ! »
.
Prince thật tốt. Cậu nhóc tuy còn nhỏ nhưng luôn biết cách làm người
khác vui lòng. Tôi thích nhất tính cách đó của Prince. Một tháng trời
quằn quại trong nỗi đau mất Tuấn cũng là một tháng trời để củng cố niềm
tin trong tôi với cậu nhóc này. Tôi thấy rằng cho đến bây giờ, không ai
hiểu được tôi sâu sắc như Prince mặc dù chúng tôi chưa hề gặp mặt nhau
ngoài đời. Nhỏ Liên vẫn hay mắng tôi là sống ảo khi đặt niềm tin vào
những con người không có thật trên mạng, là rằng, mạng là con dao hai
lưỡi, con người ta trong thế giới ảo luôn có những khuôn mặt khác nhau
mà không bao giờ ta xác định được đâu là khuôn mặt thật của họ. Nhưng
cái gì cũng phải có trường hợp ngoại lệ chứ ? Prince đích thị là người
tốt. Và tôi tin như thế ! Không có kẻ xấu nào mà tốn nhiều thời gian cho
một mỗi quan hệ ảo như thế này....
.
Sáng...
.
Tôi đi học với một sự bình lặng. Tự nhiên tôi không muốn trở lại là một
Trần Thanh Thanh nhí nhảnh hồi xưa nữa. Tuấn đánh vào đời tôi một nỗi
đau quá lớn và làm xáo trộn tất cả. Phạm Minh thì vẫn thế. Luôn im như
thóc và bạo lực. Nhưng bây giờ cậu ta không thể có cơ hội cụng đầu tôi
như hồi trước vì lúc này đây, chính tôi mới là kẻ chủ động im lặng. Mặc
xác cậu ta làm gì, tôi đều không buồn quan tâm, đến trường tôi chỉ muốn
nói chuyện với nhỏ Liên và học mà thôi. Thế giới của tôi là buổi tối,
khi ngồi vào máy tính, chờ đợi sự online của Tuấn và nói chuyện với
Prince. Chỉ có thể. Đơn điệu. Và ảo ảnh. Nhưng tôi thích thế.
.
- Này ! Trả cây thước lại đây ! – Minh quay sang tôi nhăn nhó.
.
Chính xác thì tôi không hề lấy thước của cậu ta, tại ngồi chung một bàn
nên đồ dùng học tập nhiều lúc bị trộn lẫn, đồ của đứa này nằm sang phần
bàn của đứa kia. Nếu như theo tính cách như hồi trước, tôi sẽ quay ngoắt
lại rồi mắng xối xả vào mặt cậu ta khi dám ra lệnh cho mình, nhưng bây
giờ, tôi lặng lẽ lấy cây thước thả lại trước mặt Tuấn bằng một sự thờ ơ
bất cần.
.
Điều buồn cười là, khi tôi im lặng thì Minh lại trở thành kẻ nói nhiều.
Ít ra là nhiều hơn so với Phạm Minh cũ khi chỉ biết dán mắt vào những
quyển sách dày cộm.
.
- Kìa ! Cô bảo luyện nói theo cặp ! Cậu nói đi ! – Minh càm ràm trong giờ luyện nói Anh văn.
.
- Thì cậu nói trước đi ! Tôi sẽ trả lời ! – tôi buồn buồn.
.
- Không ! Tôi không thích làm người hỏi. – Minh vòng tay lắc đầu.
.
- Vậy thì tôi hỏi.
.
Và thế là cuộc tập nói diễn ra trong trạng thái vô cùng nhàm chán. Tôi
hỏi, Minh trả lời, chỉ đơn thuần là những câu nói vô hồn, chẳng có chút
sắc thái biểu cảm. Được một lúc thì Minh phát cáu, phang thằng vào mặt
tôi những câu trách cứ bằng tiếng Việt :
.
- Cậu bị gì thế hả ? Nhìn chẳng khác xác ướp. Tôi ghét cậu như thế này lắm cậu biết không ???????
.
Cả lớp dừng hẳn lại quay xuống nhìn chúng tôi, Minh nói to và nhanh đến
mức tôi lấy tay bịt miệng cậu ấy cũng không kịp. Thế là rắc rối lại xảy
ra...





.
|̲̲̲͡͡͡ ̲▫️̲͡ ̲̲̲͡͡π̲̲͡͡ ̲̲͡▫️̲̲͡͡ ̲|̡̡̡ ̡ ̴̡ı̴̡̡ ̡͌l̡ ̴̡ı̴̴̡ ]\|ơi |\|gọn Gió Dừng Chân ̡l̡*̡̡ ̴̡ı̴̴̡ ̡̡͡|̲̲̲͡͡͡ ̲▫️̲͡ ̲̲̲͡͡π̲̲͡͡ ̲̲͡▫️̲̲͡͡ ̲|
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.pronc.tk
Voldermort
..Admin...
..Admin...
avatar

Giới tính Nam Tham gia : 22/12/2010
Tài Sản : 2098
Tổng Bài Gửi : 196
Thanks : 12
Tuổi : 21
Đến từ : Nơi ngọn gió bắt đầu
Status : Ta Là Siêu Nhân

Bài gửiTiêu đề: Re: HOÀNG TỬ ONLINE   Thu Jan 06, 2011 8:50 pm

24/ Tình
hình rất chi là tình hình, Minh có vẻ biết được hành động vừa rồi của
mình hơi quá trớn nên gương mặt đã bắt đầu tỏ ra lo lắng, tôi thì nín
thở khi nhìn thấy ánh mắt không mấy hài lòng của cô giáo Anh văn (cũng
là cô giáo chủ nhiệm).
.
- Phạm Minh, Trần Thanh Thanh ! Hai em càng lúc càng quá đáng, lúc nào cũng có thể gây sự với nhau được là sao hả ?
.
- Dạ...chúng em.... – tôi ấp úng định phân bua, nhận hết tội lỗi về mình
để trả nợ lần trước Minh nhận tội thay tôi nhưng cậu ta cầm tay tôi bóp
chặt ý ngăn lại.
.
- Hai em không cần phải nói gì cả. Ngày mai có giờ sinh hoạt lớp, tôi sẽ
đổi chỗ hai em, cứ tình hình này kéo dài sẽ gây ảnh hưởng đến nề nếp
của lớp. Cả hai ngồi xuống đi !
.
Nghe đến hai chữ « đổi chỗ », tôi và Minh không hẹn mà cùng đồng thanh :
.
- Sao cơ ạ ???? Đổi chỗ ???????
.
- Đúng ! Tôi sẽ đổi chỗ, tách hai em ra. Còn bây giờ thì cả lớp tiếp tục luyện nói đi !
.
Chúng tôi tiu nghỉu ngồi xuống. Chẳng ai nói với ai một lời. Cũng tốt !
Nếu đổi chỗ thì tôi sẽ không còn bị tên này bắt nạt nữa, sẽ không phải
làm theo những yêu cầu kì quặc của cậu ta nữa. Nhưng tự dưng tôi thấy
buồn ghê gớm....Ngồi với nhau lâu như vậy....Ít thì nhiều cũng có nhiều
thứ lưu luyến. Mà tôi quen ngồi với Minh rồi, cũng quen ngồi ở vị trí
này rồi, nếu đổi đi thì chưa chắc tôi đã thích ứng được. Càng nghĩ tôi
càng thấy buồn, càng buồn tôi càng giận Minh. Nếu như vừa nãy cậu ta
không nổi cơn khùng thì mọi chuyện sẽ chẳng tệ hại như thế !
.
Minh có vẻ không mấy quan tâm đến chuyện này thì phải. Bằng chứng là
suốt cả buổi học hôm đó cậu ta vẫn im như thóc và chúi đầu vào cuốn
truyện dày cộm quen thuộc. Người như cậu ta thì chẳng biết lưu luyến
thiết tha cái gì đâu, đối với Minh, sách là số 1, bạn là số...0 !
.
.............................................
.
Bây giờ là 10h đêm. Đã quá lâu tôi không để chế độ Available, chỉ toàn
Invisible mà thôi. Từ lúc Tuấn ra đi, tôi chỉ chat với mỗi mình Prince
và đọc tin nhắn off của Bom để lại. Mọi thứ cứ chán nản dần....Hôm nay
tôi ngứa tay, muốn thử Online xem sao, thử coi sau một thời gian dài
nick tôi đen xám thì bây giờ, khi mặt cười xuất hiện, những bạn chat của
tôi có còn nhớ mà vào pm hay không. Tôi muốn xem giữa thế giới ảo và
thế giới thật, con người ta có khác nhau hay vẫn là như vậy.
.
Nghĩ là làm. Tôi chọn chế độ Available....
.
Hình như hôm nay là ngày không may của tôi thì phải ? Ngồi đợi Prince
onl này giờ những vẫn không thấy tăm hơi, khi để chế độ Available thì
cũng chẳng thấy cái nick nào còn sáng. Có một số cái đã mờ mờ chứng tỏ
chỉ mới out cách đây không lâu. Buồn thật. Lúc mình cần có ai đó để nói
chuyện thì lại không có....
.
Đang thẫn thờ suy nghĩ, tôi giật mình khi nhận được tiếng Buzz từ một
nick chat trong list, nhìn kỹ thì tôi cười toe toét khi biết đó là
ai....
.
« Sao lâu nay không thấy Lyn onl vậy ? I miss u so much ! buồn»
.
« Bom ! Lyn cũng vui khi gặp Bom ! Sao Bom lại ẩn thế này ? Mà bây giờ bên Bom là 5h sáng mà ? Onl gì sớm vậy ? »
.
« Hì ! Bom onl cả đêm...Tại có chuyện nên thế ! Tính out thì thấy nick Lyn hiện ! Mừng quá nên vào pm ! vui vẻ »
.
« Thiệt không đó ? Mà bữa nay không nói bằng tiếng Anh nữa à ? »
.
« Hì, tự nhiên thích nói tiếng Mẹ đẻ hơn. Nghe hay hơn và cũng thấy nhớ quê hương hơn !»
.
« Thế Bom ở đó lâu lắm à ? Khi nào mới trở lại Việt Nam ? Biết bao giờ chúng ta mới gặp nhau ngoài đời ? »
.
« Don’t worry ! Bom sắp về rồi ! Không còn lâu nữa đâu ! »
.
« Thiệt hả ? Vậy thì mừng quá ! Mà dạo này Bom học hành sao rồi ? »
.
« Vẫn thế ! Ở nước ngoài nói vậy cũng nhiều cái bất tiện, Bom ít bạn
lắm, cái chính là không muốn chơi, cứ thấy họ không hợp với mình... »
.
« Không sao ! Mình phải mở lòng ra chứ ? Nghe bảo teen nước ngoài năng động lắm ! »
.
« Uh ! Họ năng động cực, cũng tốt bụng, nhưng mà có lẽ tính Bom sống nội tâm nên thế ! »
.
« Hả ? Bom sống nội tâm à ???? Khó tin quá đi ! =)) »
.
« Hơ ? Vì sao lại không tin ? Bom là người lạnh lùng số 1 đấy ! Chỉ với Lyn là Bom nói chuyện thoải mái thôi đó ! vui vẻ) »
.
« Thế à ? Ôi hạnh phúc quá đi ! Nhưng mà vẫn không tin được ! Bom nhà ta lại sống nội tâm cơ đấy ! =)) »
.
« Tại vì Lyn chưa tiếp xúc trực tiếp ngoài đời với Bom nên thấy thế, chứ
nếu Lyn đã từng nói chuyện thật với Bom thì sẽ biết thế nào là băng giá
! vui vẻ) »
.
« Chưa gì đã dọa người ta ! Không thèm chơi với Bom nữa ! »
.
« Haha ! Lyn vui thật ! Rất con nít, không như mấy đứa bạn con gái của
Bom hồi ở Việt Nam, chúng nó người lớn quá trời ! Nhiều lúc thấy cũng
không thích lắm ! »
.
« Chậc ! Lyn con nít là với Bom thôi ! Chứ thật ra Lyn cũng người lớn lắm đó ! »
.
« Lyn người lớn hả ? =)) Khó tin quá đi ! »
.
« Tính chơi lại à ? +_+ »
.
« Thôi ! Đùa tí ấy mà ! Bom out đi ngủ đã ! Mắt mở không ra nữa rồi ! Bye Lyn iu nhé ! I love you so much ! My bestfriend ! vui vẻ »
.
Nói chuyện với Bom lúc nào tôi cũng thấy vui. Cậu ấy khá hài hước nhưng
đôi khi rất chững chạc. Tôi luôn có cảm giác thế giới nội tâm của Bom
khá phong phú và thú vị giống với tích cách của cậu ấy. Mình thật hạnh
phúc khi có nhiều Hoàng tử xung quanh...Nhưng lại thật buồn vì chỉ toàn
là ảo ảnh.....





.
|̲̲̲͡͡͡ ̲▫️̲͡ ̲̲̲͡͡π̲̲͡͡ ̲̲͡▫️̲̲͡͡ ̲|̡̡̡ ̡ ̴̡ı̴̡̡ ̡͌l̡ ̴̡ı̴̴̡ ]\|ơi |\|gọn Gió Dừng Chân ̡l̡*̡̡ ̴̡ı̴̴̡ ̡̡͡|̲̲̲͡͡͡ ̲▫️̲͡ ̲̲̲͡͡π̲̲͡͡ ̲̲͡▫️̲̲͡͡ ̲|
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.pronc.tk
Voldermort
..Admin...
..Admin...
avatar

Giới tính Nam Tham gia : 22/12/2010
Tài Sản : 2098
Tổng Bài Gửi : 196
Thanks : 12
Tuổi : 21
Đến từ : Nơi ngọn gió bắt đầu
Status : Ta Là Siêu Nhân

Bài gửiTiêu đề: Re: HOÀNG TỬ ONLINE   Thu Jan 06, 2011 8:50 pm

25/ Sáng....
.
Hôm nay là thứ 7, là ngày cuối tuần, cũng là ngày có giờ sinh hoạt. Tôi
sẽ phải đổi chỗ thật sao ???? Nghĩ mà đau lòng quá ! Bây giờ muốn xin cô
giáo cũng không được vì chẳng có lý do gì để xin và cũng không thể xin
thành công khi chỉ đơn phương mình tôi làm việc ấy. Minh có vẻ vẫn bình
thường. Tôi liếc nhìn qua mà muốn đấm cho cậu ta lún mặt vì cái sự ngông
ngông ấy. Đã thế thì đừng hòng tôi xin cô, cứ để mỗi đứa một nơi cho mà
biết. Không ngồi với cậu, tôi càng thoải mái khỏe khoắn, đỡ phải bị tra
tấn tinh thần. Cứ thế, tôi ngồi và viện ra đủ lý do để thuyết phục bản
thân nên chấp nhận việc đổi chỗ này, sự thật thì đây là cơ hội tốt để
tôi tránh xa tên biến thái Phạm Minh. Vì thế không việc gì mà phải buồn
cả !
.
Giờ sinh hoạt....
.
Dù không muốn nhưng tôi vẫn thấy lo lắng. Ruột gan cứ nóng hết cả lên,
hai tay thì đan qua đan lại. Minh chốc chốc lại ngước sang nhìn, ánh mắt
thờ ơ xen chút cười chế giễu. Bực mình thật. Chẳng lẽ cậu ta thực sự
không muốn ngồi cùng bàn với tôi ????
.
Thời gian chậm chạp trôi. Giờ sinh hoạt hôm nay lâu quá. Mọi hôm tôi đâu
thấy nó lâu như vậy đâu. Hết phần tổ trưởng lên nhận xét rồi đến phần
lớp trưởng, bí thư lên tổng kết tình hình lớp và thông báo hoạt động của
tuần sau, mãi mà vẫn không đến phần của giáo viên chủ nhiệm. Tôi cứ
ngước lên cái đồng hồ mà longg nóng như lửa. Sắp hết giờ rồi còn gì ?
Rồi tôi sẽ ngồi cùng ai đây ????
.
Và thật buồn cười khi tôi cứ mãi lo lắng như thế cho đến khi chuông reo
ra về. Không hề có việc đổi chỗ nào diễn ra. Lẽ nào cô giáo quên ? Nhưng
cô tôi vốn xưa nay ít quên điều gì lắm. Cô rất nghiêm túc trong việc
giảng dạy cũng như quản lý lớp. Sao vậy nhỉ ?????
.
Lớp học rộn ràng ra về. Tôi cất vội sách vở vào cặp rồi chạy về phía cô.
Dù gì tôi cũng muốn hỏi là liệu cô có đổi chỗ nữa không. Thực lòng tôi
không muốn đổi chút nào. Cứ thấy sao sao đó, nói chung là tôi không muốn
cô đổi tôi đi chỗ khác. Còn Minh thì mặc kệ cậu ấy, tôi không thèm quan
tâm.
.
- Dạ thưa cô ! – tôi lí nhí, mặt mày ngây thơ.
.
- Có chuyện gì vậy em ? – cô ngẩng lên nhìn tôi.
.
- Dạ thưa...cô...cô không đổi chỗ cho tụi em nữa à ? – tôi hỏi mà miệng cứ như dính lại.
.
- À...- nụ cười của cô khiến tôi thấy lạ, sao tôi hỏi vậy mà cô vui thế nhỉ ?
.
- Sao ạ ?
.
- Tối qua Minh đã tới nhà cô để nói rõ chuyện của hai đứa rồi. Cô đã
đồng ý là không đổi chỗ nữa. Nhưng lần sau không được gây mất trật tự
trong lớp nữa đó ! – cô nói như cười, nhưng nét mặt vẫn nghiêm túc.
.
Tôi ngơ người ra, chỉ kịp Dạ một tiếng chào cô rồi đứng thẫn thờ. Là sao nhỉ ????? « chuyện của hai đứa » ????
.
- Về chưa hả ?
.
Tiếng quát của Minh từ đằng sau lưng khiến tôi giật bắn mình. Quay lại
thì thấy cậu ta vẫn chưa về và đang đứng dựa vào tường, vòng tay nhìn
tôi.
.
- Cậu làm cái gì thế ? Tự nhiên hét sau lưng người ta ! Muốn về thì về đi chứ !
.
- Không về được ! – Minh nói trống không.
.
- Là sao hả ?
.
- Ra nhà xe lấy xe nhanh đi rồi chở tôi về nhà ! Hôm nay tôi không đi xe đạp!
.
Tôi há hốc mồm nhìn Minh. Lại một trò hành hạ mới sao ??? Nghe bảo đâu
nhà cậu ta ở tót đường X, mà quãng đường đạp tới đó gấp 3 lần quãng
đường tôi đạp từ trường tới nhà. Bây giờ lại là giữa trưa nắng nóng nữa
chứ ???? Chở cậu ta về nhà rồi tôi xỉu trước nhà cậu ta luôn sao ????
.
- Đừng có đùa ! Tôi... – mặt tôi biến sắc.
.
- Đúng là rườm rà ! Tôi ra cổng đợi trước, vào lấy xe đi ! – Minh nhăn nhăn mặt rồi đi thẳng.
.
Cậu ta có phải là con người không nhỉ ???? Nếu còn chút nhân tính thì sẽ
chẳng bao giờ nỡ đối xử với một đứa con gái như thế ! Vậy mà tôi còn
lưu luyến muốn ngồi cùng hắn nữa cơ đấy ! Đúng là Trần Thanh Thanh này
bị khùng thật mà ! Tức quá đi ! Tức quá đi ! Tức không chịu nỗi
!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
.
Tôi bực bội dắt con ngựa sắt ra cổng. Phạm Minh đã lù lù ở đó. Tôi muốn
kiếm cục đá ném cho vỡ tan cái cặp mắt kính Nobita của cậu ta quá đi mất
! Nhìn phát ghét đi được !
.
- Lên mau tôi chở về ! – tôi dần mạnh xe, thân con gái mềm yếu như tôi
mà phải còng lưng để chở một thằng nhóc to như voi, cao gần 1m80 như cậu
ta đúng là một chuyện nghịch lý. Nhưng tôi biết chẳng đời nào cậu ta
chịu chở tôi nên phải chấp nhận số phận thương đau. Ai bảo tôi dễ bị bắt
nạt, ai bảo tôi mang ơn cậu ta và ai bảo cậu ta là bạn tôi cơ chứ ?.
.
- Điên ! Xuống xe đi ! – Minh quát lớn rồi giựt phăng tay cầm và đẩy tôi ra.
.
Tôi sửng sốt trước hành động vừa rồi. Cậu ta chắc không tàn nhẫn đến mức
bắt tôi đi bộ về còn mình thì lấy xe đạp đi chứ ???? Vừa nghĩ tôi vừa
đứng ngây ra nhìn. Mặt ngơ như con ngố giữa trưa nắng oi ả.
.
- Điên cũng có giờ thôi ! Lên xe nhanh ! – Minh ngoái đầu lại và hét
toáng lên. Cậu ta như thế mà được bình chọn là nam sinh hiền lành nhất
lớp tôi đấy ! Đúng là « hiền » quá đi mất thôi !.
.
Tôi bĩu môi rồi cũng phải lên xe ngồi. Nhưng may là cậu ta nổi lòng nhân
đạo nên mới chịu chở tôi. Nghĩ đến đó là hạnh phúc lắm rồi. Đang định
gác chân lên hai bên xe thì một lần nữa Minh lại quay đầu và hét lớn.
.
- Ôm tôi đi ! Nhanh !
.
Tôi nổi da gà trước cái yêu cầu lố bịch đó. Ôm ư ???? Có ai đời con trai
lại đi yêu cầu con gái làm cái việc như vậy không nhỉ ? Mà chúng tôi
thì cũng chẳng phải là một cặp cho cam, đúng hơn là kẻ thù của nhau ấy
chứ. Tôi ngước nhìn Minh hỏi lớn :
.
- Chính cậu điên ấy ! Tự nhiên bắt tôi ôm ! Trời nắng nên thần kinh dãn nở không đều hả ?
.
- Đừng có chọc tôi nóng ! Bảo gì thì làm nấy !Ôm đi !!!!!!!!!!!!!!!!!
.
Tiếng hét của cậu ta khiến cho cả lũ ve cũng phải im giọng thôi không
kêu nữa. Còn tôi thì suýt bể tim và lủng màng nhĩ. Cậu ta bị sao vậy nhỉ
???????





.
|̲̲̲͡͡͡ ̲▫️̲͡ ̲̲̲͡͡π̲̲͡͡ ̲̲͡▫️̲̲͡͡ ̲|̡̡̡ ̡ ̴̡ı̴̡̡ ̡͌l̡ ̴̡ı̴̴̡ ]\|ơi |\|gọn Gió Dừng Chân ̡l̡*̡̡ ̴̡ı̴̴̡ ̡̡͡|̲̲̲͡͡͡ ̲▫️̲͡ ̲̲̲͡͡π̲̲͡͡ ̲̲͡▫️̲̲͡͡ ̲|
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.pronc.tk
zz
Bốn Sao
Bốn Sao
avatar

Giới tính Nữ Tham gia : 08/01/2011
Tài Sản : 70
Tổng Bài Gửi : 55
Thanks : 2
Tuổi : 21
Đến từ : Hà Lội city
Status : chịu

Bài gửiTiêu đề: Re: HOÀNG TỬ ONLINE   Sat Jan 08, 2011 4:33 pm

hay lắm ạ
post típ đi

:tks :


Ấn vào để xem chữ ký:
 
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Voldermort
..Admin...
..Admin...
avatar

Giới tính Nam Tham gia : 22/12/2010
Tài Sản : 2098
Tổng Bài Gửi : 196
Thanks : 12
Tuổi : 21
Đến từ : Nơi ngọn gió bắt đầu
Status : Ta Là Siêu Nhân

Bài gửiTiêu đề: Re: HOÀNG TỬ ONLINE   Mon Jan 10, 2011 5:21 pm

25/

Nhưng sự thật là tôi cực kì sợ Minh mỗi khi... cậu ta phát điên ! Bây giờ muốn về nhà sớm thì phải chịu khó nhường nhịn một chút ! Tôi cũng không cho rằng Minh có ý xấu gì với mình nên cắn răng đưa hai tay cầm nhẹ hai bên vạt áo trắng của cậu ta. Nhưng đến lúc này tôi mới biết việc mình cầm quá nhẹ là ...một sai lầm !

.

Chắc hẳn những ai có mặt trên đường lúc này đều đang nhìn về phía chúng tôi (đúng hơn là tôi) bằng một thái độ kinh hoàng xen lẫn khó hiểu. Tôi thì chẳng buồn để tâm đến xung quanh mình đang như thế nào, việc mà tôi đang làm lúc này là bám chặt cái lưng mình bằng tất cả sức lực và hét thật to. Đó chính là cách tự vệ duy nhất và cũng là phản ứng hợp lý nhất của tôi trong trường hợp này, khi mà Minh đang đạp như điên với tốc độ khủng khiếp, cậu ta dường như chỉ biết cắm đầu cắm cổ mà đạp mặc cho trên đường hay trước mặt mình đang có phương tiện gì lưu thông. Nếu như lúc đầu tôi chỉ cầm nhẹ ai vạt áo hai bên của cậu ta thì khi Minh nhấn bàn đạp, tôi suýt nữa té lui ra sau nếu như không kịp thời...ôm chầm lấy lưng cậu ta, hai chân co lên y như...con nhái.

.

- Này ! Này ! Dừng lại ! Dừng lại ! Muốn chết thì chết một mình đi ! Đừng có lôi tôi vào !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! – tôi vừa ôm chầm Minh vừa nói lớn, mặt tôi lúc này đã túa mồ hôi như tắm.

.

Nhưng Minh không thèm để ý đến lời nói của tôi, vẫn chăm chú với « chuyên môn » đạp xe của mình khiến tim tôi cứ nhảy ra ngoài rồi nhảy vào trong liên hồi. Người đi đường ai cũng khiếp hãi chạy xe dạt qua một bên để tránh cậu ta. Mọi thứ diễn ra thật hỗn độn. Tôi vừa ôm chặt vừa lầm rầm cầu nguyện cho Minh đừng có chỉa hướng đâm rầm vào một cái cột điện nào đó bên đường. Nếu không thì....Đúng là dã man quá đi !!!!!!!!!!!

.

Hành trình đua xe của chúng tôi cuối cùng cũng kết thúc trong lành lặn. Có lẽ ông trời còn thương cho tôi....

.

- Vào nhà đi ! – Minh đẩy tôi khi tôi vừa xuống xe.

.

Sự chịu đựng của tôi đã lên đến giới hạn cuối cùng....

.

- Này ! Tôi không thể chịu được nữa rồi nhé ! Cậu đang làm cái gì hả ???? Cậu đi xe cái kiểu gì thế ???? Câ... – tôi vừa thở vừa...chửi Minh nhưng chưa kịp nói hết câu thì cậu ta đã nhấn bàn đạp đạp thẳng.

.

Tôi hướng đôi mắt đã cay xè đi vì mồ hôi nhìn theo. Đầu tôi lúc đó vẫn đang ong ong, quay mòng mòng. Trời nóng càng làm cho tôi gần như muốn bốc hoả. Bóng áo trắng của Minh nhanh như chớp khuất dần sau mấy gốc bằng lăng hai bên đường. Tôi vẫn đứng nhìn theo...

.

Sau khi thở xong, tim đập đều nhịp lại tôi mới quay lưng đi vào trong nhà. Nhưng...

.

Tôi quay ngoắt lại, mọi thứ trong đầu tôi bây giờ dồn về trong một câu hỏi duy nhất : Xe mình đâu rồi ??????????

.

Bỗng chốc tôi như một con khùng số 1 khi vừa nhảy cỡn lên, vừa hét, vừa với tay về phía con đường trước mặt :

.

- Minh ! Minh ! Trả xe cho tôi !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

.

Con ngựa sắt đó là của tôi mà ! Tại sao cậu ta có thể ngang nhiên đạp đi chứ ????? Biết ăn nói làm sao với cả nhà đây ????? Sao mà tôi muốn đào hố chôn mình ngay lúc này quá....Tôi có làm gì nên tội đâu mà !!!!!

.

- Ủa ? Xe mày đâu mà mày đi tay không về thế ???? – ông anh quý hoá xuất hiện trước cửa ra vào bằng một cái nheo mắt khó hiểu cùng một câu hỏi như gáo nước đá dội vào mặt tôi.

.

- Hix ! Bạn...bạn mượn về rồi ! – tôi ủ dột trả lời, đẩy anh Thiện sang một bên rồi đi vào.

.

- Ơ hay con nhỏ này ! Xe của mày mà làm giống cuốn vở hay cuốn sách rồi cho bạn mượn về nhà như thế hả ???? – ông anh trai vẫn không tha cho tôi, lẽo đẽo bám theo gặng hỏi.

.

Đúng lúc đó thì mẹ từ phía trong bếp bưng dĩa thức ăn ra bàn, nghe anh nói thế thì nghiêm mặt hỏi tôi :
.

- Nói cái gì thế ???? Xe cho mượn là sao ???????

.

- Mượn xe hả ???? Em đang nói cái gì thế ???? – ba tôi cũng từ trên lầu bước xuống.

.

Vậy là tiêu đời tôi........

.

Suốt cả bữa cơm trưa, tôi dường như chẳng nuốt được miếng nào khi hết ba, đến mẹ, đến ông anh trai luôn miệng hỏi tôi về vấn đề con ngựa sắt. Nhưng tôi biết sao mà trả lời bây giờ ??? Chính tôi còn không hiểu được vì sao Minh dám làm thế nữa thì biết lấy lý do nào để thanh minh đây. Có vẻ lời giải thích « Bạn con chở về rồi mượn xe để chiều nay có việc ! » xem ra chẳng được ai chấp nhận.

.

- Nói thiệt với anh mày đi ! Mày làm mất xe rồi phải không ? - anh Thiện với gương mặt không thể...đểu hơn cất lời hỏi tôi.

.

- Hai này ! Em đã nói là bạn mượn rồi mà ! Nếu mất thì nói mất chứ, giấu giếm làm gì chứ ????????????????????

.

Tôi tức quá hét toáng lên khiến cả nhà giật mình. Sao mà tôi lại phải khổ sở như thế này vì Minh chứ ???? Cậu ta đúng là nỗi ám ảnh của tôi mà........

.

Tình hình là chiều nay tôi phải đi học xuất chiều. Lớp tôi là lớp học cả ngày nên cũng đỡ đi phần nào việc đi học thêm ngoài. Nhưng bây giờ thì lấy xe đâu mà đi ????? Ba mẹ vẫn chưa hết bực mình vì chuyện hồi nãy, ông anh trai thì vẫn đinh ninh rằng tôi đã làm mất xe, đang kiếm cớ để thoát tội. Chẳng lẽ Trần Thanh Thanh này phải cuốc bộ đi học ?????Tôi đau lòng khi tưởng tượng đến cái viễn cảnh u ám đó. 2km...má ơi....2km....

.

Chợt tôi nhớ ra một chuyện, nhanh như chớp tôi với tay lấy chiếc điện thoại « cục gạch » của mình và nhấn nút gọi cho cô bạn thân nhất của mình...

.

- A lo ! Liên ! Mày tới chở tao đi học với ! Xe tao bị lão Minh lấy về nhà rồi !!!

.

- Ặc ! Mày đang kể chuyện cười cho tao nghe đó à ???? Lão Minh mắc mớ gì lại lấy xe của mày chứ ???? Mà chiều nay chị hai chở tao đi học, xe tao từ hồi bữa đến giờ đã được sửa đâu !

.

Nhỏ Liên cười sặc sụa khi nghe tôi nhắc đến câu « Xe tao bị lão Minh lấy về nhà rôi ! ». Tôi điên tiết lên cúp máy cái rụp. Thật là...Đã nghèo mà lại gặp eo...

.

12h45 rồi...

.

1h30 là vào học lại rồi....

.

Trời ơi là trời...........

.

Đang loay hoay tìm cách...đi học, chợt tôi nghe tiếng ai đó rất giống Minh ở dưới nhà. Hay là mình tức cậu ta quá nên hoang tưởng nhỉ ???? Tôi lắng tai nghe. Đúng là giọng cậu ta mà ! Cũng còn biết điều tới đây trả xe cho tôi cơ đấy ! Được lắm ! Lần này tôi sẽ cho cậu biết tay !!!!!!

.

Tôi phóng ào xuống, tay đang run lên và chỉ muốn bụp cho cậu ta vài cái vì tội ngang nhiên lấy xe người khác đạp về nhà. Nhưng mọi thứ dường như đen ngòm trước mặt tôi khi ba phán một câu « xanh rờn » :

.

- Con nhỏ này ! Chuyện chỉ có thế mà cũng giấu ba mẹ ! Thôi hai đứa đi học đi kẻo muộn giờ !

.

Chưa kịp để tôi hiểu chuyện gì xảy ra thì Minh đã xấn lại cầm lấy tay tôi lôi ra ngoài, trước khi đi còn quay lại mỉm cười chào ba mẹ và anh Thiện bằng một thái độ hết sức...ngọt ngào và cung kính !

.

- Chàu chào hai bác ! Em chào anh ạ ! Thật có lỗi khi khiến cả nhà phải lo lắng !

.

- Không sao đâu ! – anh tôi vẫy tay cười xoà.

.

Như thế này là sao chứ ????? Sao tôi chẳng hiểu gì cả thế này ?????





.
|̲̲̲͡͡͡ ̲▫️̲͡ ̲̲̲͡͡π̲̲͡͡ ̲̲͡▫️̲̲͡͡ ̲|̡̡̡ ̡ ̴̡ı̴̡̡ ̡͌l̡ ̴̡ı̴̴̡ ]\|ơi |\|gọn Gió Dừng Chân ̡l̡*̡̡ ̴̡ı̴̴̡ ̡̡͡|̲̲̲͡͡͡ ̲▫️̲͡ ̲̲̲͡͡π̲̲͡͡ ̲̲͡▫️̲̲͡͡ ̲|
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.pronc.tk
Voldermort
..Admin...
..Admin...
avatar

Giới tính Nam Tham gia : 22/12/2010
Tài Sản : 2098
Tổng Bài Gửi : 196
Thanks : 12
Tuổi : 21
Đến từ : Nơi ngọn gió bắt đầu
Status : Ta Là Siêu Nhân

Bài gửiTiêu đề: Re: HOÀNG TỬ ONLINE   Wed Jan 12, 2011 9:09 pm

26/ Trên đường đi, tôi cứ luôn miệng hỏi Minh về những thắc mắc của mình nhưng cậu ta chẳng thèm trả lời lấy một câu, cứ đạp vèo vèo nhưng may mắn là lần này Minh đạp xe chậm hơn (so với xe máy chứ không phải so với xe đạp đâu đấy ! +_+). Tôi ngồi sau mà lòng dạ cứ bứt rức, không hiểu cậu ta đã nói cái gì với gia đình tôi mà thấy ai cũng có vẻ...đồng tình và ủng hộ !

.

- Này ! Cậu vừa phải thôi nhé ! Bây giờ có trả lời không hả ? Không trả lời là tôi nhảy xuống xe luôn đó ! – tôi bực dọc doạ nạt.

.

- Nếu như vậy thì càng tốt, tôi đỡ phải gồng mình đạp xe khi chở sau lưng một cục thịt thừa !

.

Cái gì cơ ???? « cục thịt thừa » ư ???? Cậu ta dám ví tôi với cái thứ đó ư ???? Làm sao mà nhịn nỗi được cơ chứ ???? Cứ mỗi lần nói chuyện với Minh là y như rằng tôi bị...lên huyết áp vì tức giận. Cậu ta luôn làm những thứ kì dị và luôn nói những điều kì cục. Và tất nhiên tôi luôn là nạn nhân của những trò kì dị và kì cục ấy ! Không kiềm chế được cơn tức giận, tôi nhéo mạnh vào hai bên hông của cậu ta khiến Minh giật mình lạc tay lái. Chiếc xe đạp loạng choạng mất phương hướng rồi đâm sầm vào lề vỉa hè. Tôi bị hất văng xuống đất, đau ê ẩm.

.

Con ngựa sắt tội nghiệp của tôi đã bị méo vành...

.

Thế là chấm hết....

.

Tôi vừa lòm khòm đứng dậy vừa đưa đôi mắt ngơ ngác của mình nhìn chiếc xe thân yêu mà không để ý rằng Minh đã bị ngã khá đau và đang...nằm dưới con ngựa sắt. Tôi tá hoả chạy lại kéo chiếc xe lên để Minh bò dậy. Nhìn vẻ mặt của cậu ta thì hình như bị ngã khá đau. Minh lấy tay cầm khuỷu tay bên kia của mình rồi ngẩng lên nhìn tôi. Nói sao bây giờ nhỉ ??? Tôi cũng không miêu tả được ánh mắt của cậu ta lúc này như thế nào. Chỉ biết rằng...nó rất khủng khiếp....

.

- Hài lòng chưa hả đồ khùng !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! – Minh hét vào mặt tôi bằng tất cả sự tức giận đang dâng lên ngùn ngụt.

.

- Tôi...tôi có biết đâu ! Hix ! Ai bảo cậu....

.

Chưa kịp để tôi nói hết câu thì Minh đã nhảy vào họng tôi ngồi:

.

- Ai bảo cậu cái gì chứ ? Miệng cậu không cho nó nghỉ được hả ? Sao lúc nào cũng nói được thế ? Nếu cậu yên phận mà ngồi sau để tôi chở thì đâu đến nỗi này. Nhìn cậu không bằng một con khùng cậu hiểu không hả ??????????? Khùng thì cũng có giờ khùng của nó, còn cậu, cậu khùng kinh niên !!!!!!!!

.

Tôi choáng váng trước những lời vừa nói của Minh. Dù biết tính cậu ta vốn cục cằn nhưng tôi chưa bao giờ tin Minh có thể phát ngôn những câu nói mang tính xúc phạm nặng nề như thế ! Tự nhiên...tôi thấy đau !

.

Sau khi nghe Minh nói vậy thì tôi chỉ ngơ người đứng nhìn rồi cũng không nói lại. Tôi chẳng muốn nói gì nữa hết. Cũng may phía trước có chỗ sửa xe đạp, tôi mặc kệ Minh đứng một mình, dắt con ngựa sắt còm nhom tới đó rồi giao cho ông sửa xe. Bây giờ thì chỉ có nước đi bộ tới trường, cũng chỉ còn một đoạn ngắn nữa thôi. Có lẽ sẽ không muộn học...

.

Tôi đi như người mất hồn, hình như tôi cũng bị thương ở đâu đó trên người vì thấy nhức nhức đau đau. Nhưng tôi chẳng buồn quan tâm. Đầu tôi lúc này nghĩ tới câu nói vừa nãy của Minh. Tôi không bằng một con khùng ? Tôi khùng kinh niên ?. Mình sao thế nhỉ ? Thường ngày bạn bè ở trường và ngay cả Tuấn cũng hay gọi tôi là nhỏ khùng, cũng hay nói tôi khùng nhưng sao tôi không thấy buồn chút nào hết, vậy mà hồi nãy, khi nghe Minh nói như thế thì trong lòng tôi thoáng qua cái cảm giác hụt hẫng và thất vọng kinh khủng. Lời cậu ta nói so với lời của tụi bạn thường ngày nói có khác gì nhau đâu nhỉ ??? Có lẽ không khác về nội dung nhưng lại khác về thái độ. Lũ bạn nói tôi là « khùng » bằng thái độ trêu chọc đơn thuần, nhưng ở đây, thái độ của Minh là một sự căm ghét và bực bội ghê gớm, tôi còn cảm nhận đâu đó sự khinh thường trong ấy. Hay là tôi nghĩ quá lên ??? Mong là thế ! Tôi vốn là người không thích suy nghĩ nhiều, bận tâm nhiều nhưng khi tôi đã buồn lòng vì một chuyện gì đó thì chứng tỏ : điều đó đã làm tôi đau...Mà lỗi ở đây đâu chỉ có mình tôi ???

.

Mãi suy nghĩ vẩn vơ tôi không để ý rằng Minh đã đi song song với mình từ lúc nào. Trông cậu ta có vẻ đau, tay phải của Minh hình như đã có vấn đề gì đó, có lẽ là xây xước. Tôi cũng muốn hỏi thăm xem cậu ta có bị gì không nhưng sao khó mở miệng quá. Tôi không giận Minh vì những lời cậu ta vừa nói, chỉ buồn thôi. Ai bảo tôi nhéo hông cậu ta làm gì. Nói đi nói lại, lỗi to nhất cũng thuộc về tôi rồi. Muốn cãi cũng không cãi được.

.

- Cậu...không sao chứ ???

.

Sau bao nhiêu cố gắng cuối cùng tôi cũng thốt ra được câu đó. Nhưng Minh không trả lời, đã thế còn bước nhanh hơn bỏ tôi lại một mình. Cũng phải thôi, cậu ta chưa đánh tôi đã là may lắm rồi...Tôi thở dài bước tiếp...

.

Cả hai chúng tôi bước vào lớp với khuôn mặt đầy u ám. Nhỏ Liên thấy tôi như vậy liền chạy tới hỏi han :
.

- Này ! Mày bị gì thế ? Sao tay của mày dính đầy đất cát thế này ?

.

Tôi vội nhìn xuống, đúng là hai bên tay tôi toàn là đất và cát. Chắc do lúc nãy ngã xe nên vậy. Tôi buông một câu trả lời mệt mỏi rồi đi về chỗ ngồi :

.

- Tao bị ngã xe thôi !

.

Nhỏ Liên nghe thế thì dựng đứng cả lên, chạy xồng xộc theo tôi để hỏi tình hình. Nhưng sự thật là lúc đó tôi không muốn nói gì cả. Tự nhiên thấy bực mình và khó chịu ghê gớm. Bây giờ mới thấy lời nhận xét mà lũ bạn đặt cho mình quả không sai : Sáng nắng, chiều mưa, xế trưa ửng ửng, tối có sương, mai lại bình thường.

.
Suốt tiết 1 tôi thấy Minh không viết bài, hình như là không thể viết được. Lòng tôi bắt đầu lo lắng. Đến tiết 2 thì cậu ấy phải đi xuống phòng y tế, tôi cũng phải đứng dậy đi theo ...





.
|̲̲̲͡͡͡ ̲▫️̲͡ ̲̲̲͡͡π̲̲͡͡ ̲̲͡▫️̲̲͡͡ ̲|̡̡̡ ̡ ̴̡ı̴̡̡ ̡͌l̡ ̴̡ı̴̴̡ ]\|ơi |\|gọn Gió Dừng Chân ̡l̡*̡̡ ̴̡ı̴̴̡ ̡̡͡|̲̲̲͡͡͡ ̲▫️̲͡ ̲̲̲͡͡π̲̲͡͡ ̲̲͡▫️̲̲͡͡ ̲|
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.pronc.tk
Voldermort
..Admin...
..Admin...
avatar

Giới tính Nam Tham gia : 22/12/2010
Tài Sản : 2098
Tổng Bài Gửi : 196
Thanks : 12
Tuổi : 21
Đến từ : Nơi ngọn gió bắt đầu
Status : Ta Là Siêu Nhân

Bài gửiTiêu đề: Re: HOÀNG TỬ ONLINE   Wed Jan 12, 2011 9:09 pm

27/ Và những gì nghe được từ miệng của cô bác sĩ làm tôi choáng cấp độ 1 :

.

- Cháu làm gì mà để ra nông nổi này thế hả ? Gãy tay rồi cháu biết không ? Nếu để lâu hơn nữa thì tình hình sẽ cực kì nguy hiểm đấy !

.

Minh có vẻ không mấy ngạc nhiên trước lời nói của cô bác sĩ, mặt cậu ta chỉ hơi co lại, hai hàng lông mày giật giật nhẹ nhưng sau đó đã trở về như bình thường. Còn tôi thì như bị sét đánh trúng, mình mẩy tê liệt. Gãy tay ư ??? Lại là tay phải nữa chứ ??? Lỗi do tôi cả ! Do tôi cả !!!

.

Ngày hôm sau Minh đến lớp với một bên tay bị băng trắng bóc, kèm theo một sợi dây đeo vắt qua cổ. Nhìn cậu ta thật là...thảm ! Mọi người trong lớp rồi mấy thầy cô bộ môn ai cũng hỏi thăm Minh khá ân cần. Đôi khi nhìn vậy mà thấy lớp mình cũng không đến nỗi mất đoàn kết cho lắm. Tôi cũng bị thương chứ bộ ! Nhưng chỉ là vết thương ngoài da. Tối qua phải ngồi cắn răng nghe ông anh hai ca bài ca muôn thuở khi nhờ vả ông rửa mấy vết trầy xước trên chân tôi rồi băng bó chúng lại. Đúng là xui xẻo quá ! Tự mình chuốc lấy xui xẻo cho mình...

.

Một điều nữa khiến tôi càng thấy có tội với Minh là khi mọi người hỏi vì sao lại bị gãy tay, cậu ta chỉ đáp là do đi xe không cẩn thận rồi trật bánh tông vào vỉa hè. Minh không hề nhắc tới tên tôi. Việc đó làm tôi day dứt kinh khủng. Thật lòng tôi muốn nói một lời xin lỗi với cậu ấy nhưng Minh dường như chẳng thèm quan tâm đến tôi nữa. Bài vở của Minh đáng lẽ tôi phải chép thay nhưng đằng này Minh lại đi nhờ nhỏ Bích ngồi bàn trên làm hộ. Lần này thì cậu ta giận thật rồi. Minh lúc bình thường đã dễ sợ, Minh lúc nổi giận càng dễ sợ hơn. Sao mà số tôi khổ thế này ?????

.

Chiếc xe của tôi đã lành lặn trở lại, tuy cái vành trước đã bị méo đi một chút do va chạm quá mạnh. Tôi ngậm ngùi đạp xe về mà lòng buồn da diết. Giá như hôm đó tôi cố nhịn đi một chút thì mọi chuyện đã không ra cớ sự như thế này. Tính Minh vốn là thế rồi, sao tôi không bỏ qua mà còn cố cãi bướng làm gì nhỉ ? Tôi đúng là một nhỏ khùng như lời cậu ta nói. Khùng hơn một đứa khùng và khùng kinh niên...

.

Về nhà tôi cũng không dám kể chuyện ngã xe cho ai biết ngoại trừ anh trai, nói gì thì nói, trong nhà tôi chỉ thân thiết được với ảnh. Ba mẹ cứ lo công việc nên chẳng buồn quan tâm tôi ngoại trừ việc học. Mà có quan tâm thì cũng chỉ toàn đưa ra những mục tiêu và bắt tôi phải đạt được. Suy cho cùng chỉ có anh Thiện là người hiểu tôi nhất mặc dù chẳng mấy khi anh giúp được cho tôi điều gì.

.

- Hai ơi ! Em hỏi cái này ! – tôi kéo kéo tay áo của anh Thiện khi ảnh còn đang dán mắt vào màn hình laptop để chơi game.

.

- Gì thế ? Cho anh chơi tí mà ! Học bài đi ! – anh hất nhẹ cánh tay và không thèm quay lại nhìn tôi.

.

- Em hỏi cái này thôi mà ! Em học bài xong rồi ! Đi mà hai ! – tôi đành phải xuống nước năn nỉ.

.

- Bực mày quá ! Đó ! Có gì thì hỏi đi ! – có lẽ vì dị ứng với sự ỏng ẹo của tôi nên ảnh phải gác lại cái trò chơi bạo lực gì đó trên mạng rồi nhăn nhó quay lưng càm ràm.

.

- Hôm bữa á ! Cái hôm mà em về nhà không đem theo xe ấy, rồi Minh tới nhà chở em đi ấy, hôm đó cậu ta đã nói cái gì mà thấy ba mẹ với hai vui vẻ thế ???

.

- Ủa ? Sao chuyện này mày lại đi hỏi anh ? Đáng lẽ mày phải kể cho anh nghe mới đúng chứ ? – anh Thiện tròn mắt ngạc nhiên.

.

- Thì hai cứ kể đi mà ! – tôi cố gắng lấp lửng.

.

- Thì nó nói xe nó bị hư, mà nhà nó xa trường quá nên đành mượn tạm xe mày đạp về vì nó nghĩ mày không đạp nỗi khi phải vừa chở nó về nhà nó xong lại đạp xe về nhà mình. Chuyện chỉ có thế thôi ! – anh tôi nhún vai.

.

Nghe anh nói thế thì tôi lại càng sầu. Sao Minh cứ luôn muốn tôi nghĩ xấu về cậu ấy trong khi toàn làm những việc tốt cho tôi ? Anh hai đã quay về với cái laptop và trò chơi trực tuyến bạo lực ấy, còn tôi thì cứ thẩn thờ đi về phòng. Càng lúc tôi càng thấy mình nợ Minh nhiều quá...

.

« Buzz »

.

Đó là tiếng Buzz từ phía nick của Boom trong khi tôi đang loay hoay tìm hiểu cách làm quà handmade trên mạng, tôi muốn tự tay mình làm một cái gì đó để tặng Minh coi như chuộc lỗi.

.

« Sao biết Lyn onl mà vào pm thế ? Lyn đang ẩn mà ! »

.

« Hì ! Có gì đâu ! Chỉ cần vào mạng tìm trang web kiểm tra nick ẩn thì ra ngay ấy mà ! cười nhăn răng »

.

« +_+, ra thế ! »

.

« Mà sao dạo này Lyn toàn ẩn vậy ? Không muốn nói chuyện với Bom nữa sao ? »

.

« Đâu có ! Tại lúc trước Bom toàn onl vào lúc nửa khuya, khi ấy Lyn đi ngủ rồi còn đâu. Sao bữa nay Bom onl sớm thế ? Bên đó hình như người ta còn đang ngủ. »

.

« Hì, dạo này Bom bị mất ngủ nên đành chat đêm để buồn ngủ cho nhanh. Nhưng mãi mà vẫn không thể ngủ được ! »

.

« Hở ? Bị mất ngủ hả ? Chả bù cho Lyn, ngủ hoài cũng không chán. Thế không có cách nào khắc phục được chứng mất ngủ à ? »

.

« Khắc phục gì chứ ! Chắc tại dạo này không có nhiều áp lực nên không mệt mỏi cho lắm. Rồi đâu sẽ vào đấy thôi ! »

.

« cười nhăn răng Mong là thế ! »

.

Những câu chuyện của chúng tôi chỉ đơn giản như thế nhưng luôn được diễn ra trong sự vui vẻ và hứng thú. Bom và tôi đúng là hợp tính nhau cho dù chúng tôi chẳng biết gì về nhau ngoài cái nick ảo và những cái tên cũng...ảo nốt !

.

Ảo đôi khi cũng hay nhỉ ?

.

Cuối cùng thì tôi cũng mò được một món quà handmade thể hiện được tốt nhất cái thành ý hối lỗi của mình đối với Minh. Nghe ra thì hẳn mọi người sẽ phán lại câu nhận xét muôn thưở: “Con này khùng!”. Nếu đặt trong mùa nắng oi ả như thế này thì khùng thật, nhưng sau mùa này thì ngay lập tức là những tràn rét ùa về. Ở đây là vậy rồi, tặng quà như thế này mới có…giá trị! Thế là tôi hí hửng nhìn cái clip hướng dẫn cách đan len cho người mới học bằng tất cả sự chăm chú. Nào là cách lấy múi, đan múi lên như thế nào, đan múi xuống như thế nào v.v… Cũng dễ thôi và tôi hoàn toàn có thể làm đuợc (đó là tôi thấy thế!). Ngay sáng mai, sau khi học xong tôi sẽ ghé chợ để mua len. Biết chọn màu gì đây nhỉ? Tính Minh như thế thì nên chọn màu đen trắng là hợp nhất. Hai gam màu tương phản sâu sắc nhưng lại thống nhất khi nằm trong một khuôn hình. Mình đúng là tinh tế quá đi!

.

Tôi đến lớp với một sự vui vẻ. Minh vẫn thờ ơ lạnh lùng nhưng tôi không còn để tâm nữa. Cho dù cậu ta có sắc đá đến đâu cũng sẽ phải động lòng trước món quà handmade kì công của tôi cho mà coi! Ha ha…

.

- Làm gì mà mày ngồi cười như con khùng một mình thế?

.

Lại “khùng”! Tại sao cứ gặp tôi thì ai cũng nói vậy nhỉ???? Tôi khùng đấy thì sao hả? Khùng mà được hot boy thích đấy! Nghĩ tới đó bỗng dưng mặt tôi lại yểu xìu như trái bóng xì hơi. Nhớ Tuấn quá…..

.

- Cười gì kệ tao!

.

- Hay là đang mơ tưởng đến anh nào rồi? – Liên nhăn răng cười.

.

- Điên! Tao không phải đứa dễ thay lòng! – tôi bực mình gằn giọng.

.

- Ok, ok, tao xin lỗi khi đã đụng chạm vào cái mối tình “khắc cốt ghi xương” của mày!

.

Liên vuốt vuốt vai tôi lấy lòng. Gì chứ? “Khắc cốt ghi xương” à? Tôi có thể “chung thuỷ” như thế được không nhỉ????

.

Minh hôm nay hình như có chuyện gì đó thì phải, thấy mặt mũi cậu ta căng thẳng lắm. Nhưng tôi không dám hỏi vì có hỏi thì biết tỏng chẳng bao giờ nhận được câu trả lời, nhiều khi lại khiến cậu ta nổi máu bạo lực lên thì khổ.

.

- Đúng là phiền phức mà…

.

Đó là những gì mà tôi nghe được từ miệng Minh. Cậu ta cứ cúi đầu, cào cào bìa sách, miệng lẩm nhẩm cái gì đó nghe có vẻ bức xúc lắm. Tôi không dám nhìn mặt Minh, chỉ căng tai …nghe lén thôi!. “Phiền phức” ư? Ai làm Minh phải phiền phức nhỉ????





.
|̲̲̲͡͡͡ ̲▫️̲͡ ̲̲̲͡͡π̲̲͡͡ ̲̲͡▫️̲̲͡͡ ̲|̡̡̡ ̡ ̴̡ı̴̡̡ ̡͌l̡ ̴̡ı̴̴̡ ]\|ơi |\|gọn Gió Dừng Chân ̡l̡*̡̡ ̴̡ı̴̴̡ ̡̡͡|̲̲̲͡͡͡ ̲▫️̲͡ ̲̲̲͡͡π̲̲͡͡ ̲̲͡▫️̲̲͡͡ ̲|
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.pronc.tk
Voldermort
..Admin...
..Admin...
avatar

Giới tính Nam Tham gia : 22/12/2010
Tài Sản : 2098
Tổng Bài Gửi : 196
Thanks : 12
Tuổi : 21
Đến từ : Nơi ngọn gió bắt đầu
Status : Ta Là Siêu Nhân

Bài gửiTiêu đề: Re: HOÀNG TỬ ONLINE   Fri Jan 14, 2011 8:18 pm

28/ Chỉ còn 5 phút nữa là vào tiết 1. Tôi đang cặm cụi đọc nốt mấy dòng cuối trong vở Giáo dục công dân để lát vào giờ, cô có gọi lên kiểm tra bài cũ thì còn biết đường mà trả lời. Gì chứ môn Công dân là môn mà lớp tôi học tệ nhất, điểm lúc nào cũng lè tè ngang mức trung bình. Mà không chỉ riêng lớp tôi đâu, mấy lớp khác cũng vậy. Trách sao được khi học sinh chỉ chăm chú học mấy môn chính theo khối như Toán, Lý, Hoá, Sinh, Văn, …còn mấy môn phụ thì chẳng đứa nào hứng thú. Tôi thường nghe mấy thằng con trai trong lớp ca rằng: “Học mấy môn đó chán ngắt, thà chơi game cho sướng!”.Tôi thì thấy nó hay hay, nhất là phần Triết trong học kì 1 vừa rồi ở sách GDCD, rất trừu tượng nhưng ngẫm nghĩ lại thì thấy cực đúng. Thật là khâm phục Mác, Angghen và Lênin quá đi!

.

- Mày ơi! Nhanh! Đi lấy sổ đầu bài với tao, nhanh! Lúc nãy đi học tao quên ghé phòng giám thị lấy! - nhỏ Liên day người tôi như bão lay cây chuối trong khi tôi đang tập trung nhớ nốt những định nghĩa cuối cùng.

.

- Tao khổ với mày quá! – tôi nhăn nhó thả cuốn sách xuống bàn rồi đi theo nó, chỉ còn vài phút nữa là chuông reo rồi.

.

Cả tôi và Liên chạy như ma đuổi. Kiểu này thế nào cũng bị thầy giám thị la cho coi. Ở trường tôi có một quy định là vào chiều thứ sáu hàng tuần, lớp phó học tập mỗi lớp phải đem sổ đầu bài xuống nộp ở phòng giám thị để tổng kết điểm thi đua của cả tuần, sau đó sáng thứ bảy phải tới phòng để lấy sổ cho giáo viên bộ môn phê vào. Tôi quên nói với các bạn là nhỏ Liên chính là lớp phó học tập của lớp tôi, mặc dù nó học hành chẳng tốt chút nào, còn tệ hơn tôi nữa. Nhưng trong lớp không ai chịu làm nên cô chủ nhiệm chỉ định ai thì người đó phải làm. Nhỏ Liên trở thành “kẻ bị chỉ định”. Suốt cả học kì vừa rồi tôi không biết đã phải khổ sở bao lần vì nó khi mà cứ hở chút là Liên làm thất lạc sổ, rồi quên sổ ở nhà, rồi quên nộp cho phòng giám thị. Nhiều lúc thấy nó phát điên lên với cái cuốn sổ trắng trắng mỏng tanh đó. Đúng là có nhiều cái khổ mà con người không biết được…Nhất là đối với những đứa đoảng tính như tôi và Liên.

.

- Sao rồi? Có bị thầy la không? – tôi hỏi Liên khi nó từ trong phòng giám thị bước ra với cuốn sổ trên tay.

.

- May quá mày ơi! Lúc tao vào lấy thì thầy đang nghe điện thoại nên chỉ hơi chau mày thôi. Hú hồn! – con nhỏ nhe răng cười sung sướng, cũng phải thôi, nó cực kì sợ việc bị thầy giám thị mắng.

.

Thế là chúng tôi ba chân bốn cẳng chạy về lớp. Thật không có cái khổ nào bằng cái khổ nào. Sáng sớm chưa học được gì mà đã tốn năng lượng vào việc chạy bộ bất đắc dĩ này. Tôi đến suy dinh dưỡng mất thôi…

.

Bộp….

.

Tình hình là tôi đã va vào lưng một ai đó. Chạy nhắm mắt nhắm mũi kiểu này không đụng người ta mới là lạ. Nhìn lên thì nhỏ Liên đã chạy biến đi trước rồi, bực mình thật, dám bỏ tôi ở lại. Toan ngẩng mặt lên tính xin lỗi người mình mới va vào toan tôi khựng lại một giây…

.

- Ơ Minh! Không phải cậu đang ở lớp à???? Ra đây làm gì????

.

Hoá ra người tôi va vào lại là Minh. Nhưng sao cậu ta lại ở đây vào giờ nãy nhỉ? Lúc nãy trước khi đi tôi còn thấy Minh ngồi lù lù trong lớp mà. Tay chân băng bó mà còn đi lung tung. (Thực tình lúc đó Minh đứng quay lưng về phía tôi, chỉ hơi nghiêng người ngoái đầu lại sau cú va vừa rồi )

.

Minh có vẻ ngạc nhiên khi thấy tôi (sao thế nhỉ??? gặp tôi chứ có phải gặp ma đâu??? Ngày nào mà chẳng gặp nhau!), hai mắt cậu ta mở tròn thao láo, miệng mấp máy cái gì đó nhưng chỉ được có thế, ngay tức khắc Minh xốc mạnh cái balo lên vai rồi chạy biến về phía trước. Dáng điệu rất vội vã. Quái lạ! Ra ngoài mà lại mang cặp theo làm gì nhỉ??? Tôi nhớ là Minh luôn đeo cặp chéo mà, sao hôm nay đổi kiểu thế ta? Mà hướng đó đâu phải là hướng đi về lớp…..

.

Ham nghĩ lung tung, tôi giật bắn mình khi tiếng chuông bao hiệu vào tiết reng dữ dội bên tai. Quay sang nhìn, thì ra mình đang đứng sát cái chuông. Hèn gì…

.

Không suy nghĩ gì nhiều, tôi mím môi chạy vù đi. Mong là về lớp trước khi cô giá vào...

.

Nhưng trời chẳng thương tôi, khi tôi đáp trước mặt cửa lớp thì đã thấy cô giáo ngồi trên bàn.

.

- Sao em vào trễ thế Thanh! – cô nghiêm nghị hỏi, trong lớp cô chỉ nhớ được có tên tôi và thằng nhóc lớp trưởng, đơn giản vì chỉ có mình tôi là hăng say phát biểu trong giờ của cô.

.

- Dạ…em…đi vệ sinh! – tôi lí nhí đáp, bây giờ chỉ nghỉ được cái lý do đó mà thôi.

.

Đúng như tôi dự đoán, từ phía lớp rộn lên những tiếng cười khúc khích. Với lý do đó thì tôi bị cười cũng phải… Haizzzz….

.

- Thôi! Em vào lớp đi! Lần sau không được vào trễ như thế nữa nghe không?

.

- Dạ!

.

Tôi lủi thủi đi về chỗ ngồi. Minh đã vào lớp trước tôi. Cậu ta chạy nhanh như thế mà!

.

Nhưng tôi cứ cảm giác có cái gì đó lạ lạ…

.

Sao nhỉ????

.

A đúng rồi! Cái kính! Đúng rồi! Cái kính cận! Hồi nãy lúc va vào Minh tôi chỉ kịp nhìn thấy cặp kính cận khung nhỏ, dài, hiệu Gucci của cậu ta, cái kinh Nobita đã được tháo ra rồi. Nhưng sao bây giờ, trên Minh vẫn lại là cặp kính Nobita đó. Hay là tôi tưởng tượng nhỉ???? Nhưng dù có đầu óc tưởng tượng phong phú đến đâu thì người ta cũng không thể tượng tượng ra được cái mác của kính phải không???

.

- Này! Hồi nãy tôi thấy cậu đeo kính khác mà! Sao bây giờ đổi thế? Cái kính Gucci đó nhìn đẹp hơn! – tôi cười tươi góp ý.

.

Nhưng sự quan tâm đó lại bị Minh trả lời bằng một ánh nhìn hằn học bất cần. Không thích thì thôi! Tôi chẳng thèm đặt miệng nữa đâu!

.
Đang định lôi sách vở dưới học bàn lên để chép bài thì tôi bị shock đợt 2. Mọi thứ cứ như đang trêu ngươi Trần Thanh Thanh tôi vậy nhỉ???





.
|̲̲̲͡͡͡ ̲▫️̲͡ ̲̲̲͡͡π̲̲͡͡ ̲̲͡▫️̲̲͡͡ ̲|̡̡̡ ̡ ̴̡ı̴̡̡ ̡͌l̡ ̴̡ı̴̴̡ ]\|ơi |\|gọn Gió Dừng Chân ̡l̡*̡̡ ̴̡ı̴̴̡ ̡̡͡|̲̲̲͡͡͡ ̲▫️̲͡ ̲̲̲͡͡π̲̲͡͡ ̲̲͡▫️̲̲͡͡ ̲|
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.pronc.tk
Voldermort
..Admin...
..Admin...
avatar

Giới tính Nam Tham gia : 22/12/2010
Tài Sản : 2098
Tổng Bài Gửi : 196
Thanks : 12
Tuổi : 21
Đến từ : Nơi ngọn gió bắt đầu
Status : Ta Là Siêu Nhân

Bài gửiTiêu đề: Re: HOÀNG TỬ ONLINE   Fri Jan 14, 2011 8:19 pm

29/ Dưới hộc bàn là cặp của tôi, và bên cạnh cặp tôi là cặp của Minh. Mọi chuyện sẽ chỉ có thể nếu như cái cặp của Minh không phải là ba lô. Tại sao vậy??? Rõ ràng hồi nãy tôi thấy cậu ta đeo ba lô mà! Cái ba lô màu nâu, phía trên còn gắn cái mác hình ngọn núi nữa.

.

- Này! Sao cặp câu…sao cặp câu lại như thế này????? – tôi lắp bắp chỉ tay về phía cặp sách, mắt nhìn Minh đầy dấu hỏi.

.

Và hình như những câu hỏi mà tôi đặt ra đều là những câu hỏi của… kiếp trước khi mà Minh cứ trợn mắt nhìn tôi bức xúc, thái độ y như rằng chẳng hiểu tôi đang phát âm ra thứ tiếng gì.

.

- Thanh Thanh! Không được nói chuyện riêng trong lớp!

.

Tiếng cô giáo trên bục làm tôi phải im bặt, trở về vị trí của mình. Sao thế nhỉ??? Tôi bị mộng du à??? Sao lại có thế như thế được chứ????

.

Cứ thế, suốt tiết học Công dân và hai tiết Toán tiếp theo đầu tôi cứ như bị cột lại trong một câu hỏi duy nhất: “Vì sao lại như thế?”

.

Phải! Vì sao lại như thế chứ???? Vì sao? Vì sao???

.

Ra chơi.

.

- Mày sao nữa thế? Đầu giờ thì ngẩng tò te như con khùng, bây giờ thì thẫn thờ như con ngố! Bệnh mày càng lúc càng nặng rồi Chảnh ơi! - nhỏ Liên rời chỗ ngồi của nó tiến lại phía tôi, buông một câu than thở rồi đưa tay lên sờ trán tôi.

.

- Bỏ tay ra! – tôi bực bội hất tay nhỏ bạn.

.

- Thôi mà! Tao xin lỗi mà! Hồi nãy ham chạy quá quên béng có mày đằng sau. Đừng giận tao nữa! Nha! – nó cười toe toét rồi hôn cái chụt vào má tôi coi như lời xin lỗi.

.

- Gớm quá đi! – tôi phì cười lấy tay chùi má, hết anh trai rồi đến nó, tôi đâu phải là hình nộm để hôn đâu.

.

Ngồi trong lớp cũng thấy bức bối, tôi theo nhỏ Liên xuống căn tin xả stress và cũng để lấp cái bụng trống đang sôi ùng ục đòi tiếp tế. Nhưng chuyện của Minh vẫn khiến tôi nhức đầu. Chẳng lẽ tôi bị bệnh hoang tưởng????

.

Căn tin lúc nào cũng vậy, đông nghịt người mặc dù giá cả trong này so với bên ngoài đắt đỏ hơn, nhưng được cái đảm bảo vệ sinh, không sợ đau bụng. Tôi ngồi giữ chỗ còn Liên len lỏi chen chúc trong đám đông để mua đồ. Gì chứ khoản bon chen này thì tôi phải bái nhỏ bạn thân làm sư phụ.

.

Tôi ngồi nhìn xung quanh, bàn nào cũng kín mít hết. Ánh mắt tôi đảo khắp nơi, chợt tôi khựng lại khi thấy Minh đang ngồi ở bàn đối diện mình bên góc phải. Và dường như cậu ta cũng đang nhìn tôi. Nhưng đáng tiếc rằng đó không phải là ánh mắt thân thiện của tình bạn mà là hai ngọn lửa phừng phừng của sự tức giận. Sau một giây ngớ ngẩn tôi mới hiểu ra cơ sự châm ngòi cho hai ngọn lửa đó. Minh đang cực kì vất vả khi ăn bằng tay trái. Cánh tay phải vẫn băng bột trắng xoá…Ôi chao…Khổ Minh quá! Khổ cả tôi nữa…

.

- Bạn gì ơi! Có thể cho mình ngồi cùng được không?

.

Một giọng nam rất ấm vang lên bên tai tôi giữa mớ âm thanh hỗn độn quanh mình. Nghe sao mà ngọt ngào thế cơ chứ? Không hiểu sao mặt tôi đỏ ửng lên, tôi ngẩng lên, lòng chợt thấy đôi chút có lỗi khi phải nói với cậu ấy rằng: “Xin lỗi cậu! Chỗ này có người rồi!”

.

Nhưng khi tôi ngẩng lên nhìn thì miệng tôi dường như bị khoá chặt, hai mắt không thể nhấp nháy, mũi như ngừng thở. Chẳng lẽ tôi lại mộng du? Lại hoang tưởng nữa sao???? Vì sao trước mắt tôi lúc này cũng là Minh chứ??? Cách đây 2 giây tôi còn nhìn thấy đôi mắt ánh lửa của cậu ta ở bàn đối diện cơ mà???? Bây giờ cậu ta vẫn nhìn tôi đó thôi! Vậy thì người trước mặt tôi là ai???? Ôi tôi loạn mất thôi! Cái này trong phim ma thuật người ta gọi là thuật phân thân. Nhưng đây là thế giới thực, làm gì có chuyện đó nhỉ???? Chóng mặt quá!

.

- Em theo anh!

.

Đó là những gì tôi nghe được từ miệng Minh khi cậu ta chạy sang chỗ tôi lôi mạnh người con trai vừa mới cất lời bảo tôi cho cậu ấy ngồi cùng đi ra ngoài. Là hai người! Là hai người! Vậy là…

.

Tôi nhanh chóng chạy theo, nhỏ Liên hai tay bưng hai tô phở vừa thoát ra từ đám đông í ới gọi theo:
.

- Ê! Mày đi đâu đấy!

.

- Đợi tao chút!

.

Tôi cố ngoái đầu lại trả lời rồi chạy theo Minh. Sự tò mò không thể kìm chế được nữa…

.

- Anh làm gì thế? Em đang ăn mà!

.

- Anh nói em rồi! Tại sao em cứ thích chuyển về đây học thế? Trường cũ có gì là không tốt?

.

- Cái này em đâu có biết! Ba mẹ bảo chuyển trường về đây học cùng với anh cho vui! Vả lại tay anh đang bị gãy, em về đây để chở anh đi học!

.

- Nhưng đáng lẽ em nên phản đối! Chúng ta không thể học cùng một trường được!

.

- Tại sao?

.

- Mệt em quá! Cái đó mà em còn phải hỏi ư? Vì chúng ta là sinh đôi! Hiểu chưa?

.

Sinh đôi???? Hèn gì giống nhau như đúc! Vậy là người hồi sáng tôi va vào chính là cậu em song sinh với Minh chứ không phải là Minh. Thế mà tôi cứ nghĩ mình bị bệnh hoang tưởng. May quá!

.

- Trần Thanh Thanh! Cậu ra đây ngay! Tôi ghét nhất bị nghe lén! Ra đây!!!!!!!!!!!!!!!!!!

.

Minh lại hét toáng lên. Tôi bấm bụng bước ra, mặt mày lấm lét như kẻ mắc tội. Nhưng tôi có lỗi gì cơ chứ? Tôi chỉ muốn biết sự thật thôi mà!





.
|̲̲̲͡͡͡ ̲▫️̲͡ ̲̲̲͡͡π̲̲͡͡ ̲̲͡▫️̲̲͡͡ ̲|̡̡̡ ̡ ̴̡ı̴̡̡ ̡͌l̡ ̴̡ı̴̴̡ ]\|ơi |\|gọn Gió Dừng Chân ̡l̡*̡̡ ̴̡ı̴̴̡ ̡̡͡|̲̲̲͡͡͡ ̲▫️̲͡ ̲̲̲͡͡π̲̲͡͡ ̲̲͡▫️̲̲͡͡ ̲|
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.pronc.tk
Voldermort
..Admin...
..Admin...
avatar

Giới tính Nam Tham gia : 22/12/2010
Tài Sản : 2098
Tổng Bài Gửi : 196
Thanks : 12
Tuổi : 21
Đến từ : Nơi ngọn gió bắt đầu
Status : Ta Là Siêu Nhân

Bài gửiTiêu đề: Re: HOÀNG TỬ ONLINE   Fri Jan 14, 2011 8:19 pm

30/

- Đây là bạn anh hả? Cũng là bạn em phải không? Em thích bạn này!

.

Tôi vừa nghe cái gì thế nhỉ? Vừa có người nói thích tôi ư???? Mà lại là con trai nữa! Lại là em song sinh với Minh - cậu bạn bạo lực máu lạnh của tôi! Ôi! Sao mà loạn thế này????

.

- Quang! Em đang nói cái gì thế hả??? – Minh có vẻ cũng bất ngờ trước câu nói vừa rồi của em trai mình.

.

- Chào cậu! Mình tên là Phạm Quang! Em song sinh với anh Phạm Minh! Rất vui được biết cậu!

.

Cậu ta mỉm cười thân thiện, đưa tay ra với ý muốn bắt tay tôi. Đây có phải là em song sinh với Minh không nhỉ??? Sao mà khác nhau một trời một vực thế này???? Tôi cứ ngơ người ra. Một phần vì bất ngờ, một phần vì vẫn chưa thích ứng được việc ngoài Phạm Minh ra còn có một Phạm Minh khác y đúc cậu ta, nhìn hai người tôi không tài nào phần biệt được đâu là Minh và đâu là Quang nữa. Giống đến khó tin. Giống như hai giọt nước!

.

- Hơ hơ…Rẩt…rẩt…vui được quen cậu! – tôi trả lời lắp bắp, rụt rè chìa tay ra bắt, mắt vẫn chăm chăm nhìn Quang. Cậu ta đang cười với tôi, Minh thì chẳng đời nào chịu hé môi cười, vậy đây là nụ cười của Minh sao? Nó đẹp đấy chứ? Rất nam tính và có cái gì đó cuốn hút kinh khủng. Tay Quang cũng ấm nữa. Không như Minh, người luôn toát ra sự lạnh lùng.

.

Tôi thấy tim mình loạn nhịp…

.

Lần đầu tiên tôi cảm thấy như thế….

.

Tôi bị sao thế này????

.

Tiếng chuông vào giờ chấm dứt cuộc làm quen của chúng tôi. Tôi vẫn như một con ngố đứng ngơ ngẩn bắt tay Quang và nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đó…

.

- Vào giờ rồi! Chào cậu nhé! Hẹn gặp lại! Em về lớp anh nhé!À quên! Tặng cậu này!

.

Quang vẫn giữ nụ cười trên môi, nhẹ nhàng rút tay ra rồi móc trong túi áo khoác đồng phục ra một viên kẹo Anphalibe hương dâu thả nhẹ vào lòng bàn tay tôi. Lần đấu tiên có một đứa con trai tặng kẹo cho tôi…Lần đầu tiên…Trước giờ chỉ có mình tôi chủ động tặng kẹo cho người ta…

.

Tôi không nói được câu cảm ơn, mọi thứ cứ như đang phủ màu hồng trứoc mặt tôi vậy…Hạnh phúc…Hạnh phúc….

.

Quang vẫn cười vẫy tay tạm biệt rồi chạy ù đi, chỉ còn Minh với tôi. Bây giờ tôi chẳng thiết quan tâm tới cậu bạn máu lạnh đó nữa. Tôi đang bận hồi tưởng lại nụ cười của Quang - nụ cười ấm áp toát lên trên gương mặt giống y đúc gương mặt của kẻ luôn hành hạ mình. Trớ trêu thật nhưng cũng thú vị thật!

.

- Đi về!

.

Tiếng quát của Minh cắt phựt dòng liên tưởng trong đầu tôi. Làm sao mình có thể thích ứng được việc cùng một khuôn mặt đó mà có đến hai tính cách khác nhau được nhỉ???? Minh có vẻ bực tức vùng vằn bỏ đi, tôi nhảy chân sáo theo sau. Tự nhiên thấy vui ghê gớm! Tôi vừa quen được một người bạn…Một người bạn đầy thú vị!

.

Sáng nay lớp tôi chỉ học 4 tiết. Còn dư tiết cuối, tôi sẽ đi tới chợ để mua len. Nghĩ đến đó là đã thấy vui rồi!

.

Suốt tiết cuối, tôi ngồi học mà miệng cứ tủm tỉm cười. Minh chốc chốc liếc sang, mặt mày như đạn sắp lên nòng. Cậu ta bây giờ là khoẻ nhất lớp rồi, đâu cần chép bài, chỉ cần ngồi nghe giảng thôi. Tiết Lý hôm nay sao mà nhẹ nhàng thế nhỉ? Thường ngày cứ đến tiết này là tôi lại thấy ngao ngán, có lẽ là do tâm trạng đang thoải mái…

.

Chuông reo. Tôi hí hửng cho đến sách vở vào cặp chờ đợi thây Lý đứng dậy cho về. Minh thì lúc nào cũng tỏ ra khó chịu. Cậu ta chán thật. Đời còn dài, mình còn trẻ thì phải vui vẻ lên chứ! Tôi cũng đã có thời gian đau buồn vì chuyện của Tuấn, nhưng đôi khi nghĩ lại, tôi thấy Tuấn chắc cũng không muốn tôi buồn như thế. Tôi sẽ sống vui vẻ để đợi ngày “hoàng tử mắc dịch” của mình trở về! Như thế sẽ tốt hơn!

.

Nhà xe chật ních người, tôi len lỏi trong đám học sinh lốn nhốn để tìm kiếm con ngựa sắt thân yêu. Đây rồi! Sao hôm nay nhìn mày dễ thương thế ngựa? (hix, tôi là vậy đấy, cứ hễ gặp chuyện gì vui là lại “khùng khùng” theo kiểu này!)

.

Bây giờ minh sẽ đạp thẳng tới chợ, cũng không xa lắm, ngay ngã rẽ ở đầu đường thôi. Sau khi để cặp xách vào giỏ trước của xe, tôi nhổm người nhấn bàn đạp.

.

- Bạn “Chảnh” ơi!

.

Tai tôi cảm thấy nhột nhột. Mình vừa nghe cái gì thế nhỉ??? Hình như có ai đó ở đằng sau đang gọi tôi. Nhưng mà chưa bao giờ tôi nghe thấy cái cụm từ “Bạn Chảnh ơi” cả. Hay có đứa nào muốn chọc quê mình nhỉ? Tôi bực dọc ngoái đầu nhìn, miệng bụm lại, mắt…trợn trợn (nhìn tôi lúc đó chắc xấu kinh! +_+)

.

- Hì! Cứ tưởng nhìn nhầm người! Hôm nay lớp cậu cũng bốn tiết à?

.

Mặt tôi dãn ra, mắt sáng trưng. Là Quang đây mà! Ôi ngượng quá đi mất! Khuôn mặt đáng sợ của tôi vừa rồi chắc làm cậu ấy giật mình lắm! Xấu hổ quá! Xấu hổ quá! Mà sao Quang lại biết biệt danh Chảnh của tôi nhỉ? Cậu ấy vừa mới chuyển đến trường này hôm nay mà?





.
|̲̲̲͡͡͡ ̲▫️̲͡ ̲̲̲͡͡π̲̲͡͡ ̲̲͡▫️̲̲͡͡ ̲|̡̡̡ ̡ ̴̡ı̴̡̡ ̡͌l̡ ̴̡ı̴̴̡ ]\|ơi |\|gọn Gió Dừng Chân ̡l̡*̡̡ ̴̡ı̴̴̡ ̡̡͡|̲̲̲͡͡͡ ̲▫️̲͡ ̲̲̲͡͡π̲̲͡͡ ̲̲͡▫️̲̲͡͡ ̲|
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.pronc.tk
Voldermort
..Admin...
..Admin...
avatar

Giới tính Nam Tham gia : 22/12/2010
Tài Sản : 2098
Tổng Bài Gửi : 196
Thanks : 12
Tuổi : 21
Đến từ : Nơi ngọn gió bắt đầu
Status : Ta Là Siêu Nhân

Bài gửiTiêu đề: Re: HOÀNG TỬ ONLINE   Mon Jan 17, 2011 5:35 pm

31/

- Cậu…Sao cậu lại gọi mình như thế? – tôi lắp bắp hỏi.

.

- Xin lỗi nhé! Mình cũng không muốn gọi cậu như thế đâu! Nhưng mình không biết tên cậu là gì, hồi nãy hỏi anh hai thì ảnh bảo vậy! – nghe thái độ của Quang thì không giống người đang nói dối. Còn Minh thì tôi hiểu quá rõ. Sự thật chắc là vậy rồi!

.

- Cái cậu Minh này! Thật là…Mình tên là Trần Thanh Thanh! – tôi cười toe toét giới thiệu.

.

- Thanh Thanh hả? Tên nghe hay thật! Rất êm tai! - cậu ta đọc lại tên tôi rồi mỉm cười nhận xét khiến tôi…nở bung cả lỗ mũi.

.

- Mà sao cậu không về với anh của cậu?

.

- Anh có người chở về rồi, anh không thích đi cùng mình! - mặt cậu ta buồn buồn.

.

- Sao thế? Anh em ruột mà kì vậy ta?

.

- Mình cũng không biết! Từ hồi cấp 2 ảnh đã vậy. Ảnh bảo là ghét sự giống nhau giữa mình và ảnh!

.

- Lão Minh này đúng là…- tôi lầm rầm, ngay cả với em song sinh của mình mà còn kì quặc như thế thì huống gì với bạn bè như tôi.

.

- Mà cậu về nhà hay đi đâu vây?

.

- À! Mình tính ra chợ mua len!

.

- Hở??? Len???

.

- Sao? Kì lạ lắm à?

.

- Ờ không! Cho mình đi cùng với nhé! - cậu ta nheo mắt cười đề nghị.

.

- Nếu cậu thích thì cùng đi! – tôi đồng ý ngay tắp lự, không hiểu sao tôi thích cách hành xử của cậu ấy, có cái gì đó rất tự nhiên và chân thành.

.

Thế là hai chúng tôi đạp xe đến chợ. Quang đi con xe địa hình hiệu Asama, theo tôi biết thì đây là loại xe đang cực thịnh trong giới học sinh. Lớp tôi cũng khá nhiều đứa đi loại này, nhìn cá tính cực. Quang cao lêu nghêu, cái ba lô thì to đùng, mái tóc cắt toe toe hoe hoe màu vàng cháy nắng, cậu ta ngồi trên xe mà tôi có cảm tưởng chỉ thấy mỗi mình thân hình của Quang, chiếc xe như bị lọt thỏm đi. Câu nói “Người đẹp vì lụa” quả không sai. Mặc dù Minh và Quang là anh em sinh đôi, giống nhau đến từng chi tiết nhưng người ngoài nhìn vào hoàn toàn có thể nhận ra đâu là Minh, đâu là Quang qua cách ăn mặc của hai người. Tôi chưa bao giờ phủ nhận là Minh xấu trai, và đến lúc này, khi thấy Quang tôi có thể khẳng định một lần nữa ý kiến ấy. Bằng chứng là cậu em song sinh của Minh ăn mặc áo quần cực kì có phong cách, không cầu kì nhưng toát lên được sự cá tính. Gì chứ tôi thích cặp kính cận Gucci của Quang hơn cặp kính cận Nobita của Minh, không phải vì kính hiệu gì mà vì hình dáng của cái kính. Tại sao Minh cứ phải đeo cặp đít chai to tổ bố, mất thẩm mĩ như thế mà lại không đeo những cái kính gọn nhẹ, mảnh khảnh đại loại như của Quang? Nếu cậu ta thay cái kính cận đi thì sẽ tăng thêm vẻ đẹp của mình lên hơn 30%. Tôi cam đoan là như vậy.

.

Quang nói chuyện cực có duyên. Duyên ở đây không phải là do dẻo miệng như anh trai tôi mà là do sự chân thật, vui vẻ của cậu ấy. Những vấn đề mà tôi đưa ra đều được Quang tiếp thu và bàn bạc một cách nhiệt tình, tôi không hề thấy sự chán nản hay thờ ơ từ phía cậu ấy. Không ngờ có lúc tôi cũng gặp được một người như Bom – hoàng tử Online của mình ở ngoài đời. Vui quá đi!

.

Câu chuyện làm cho con đường đến chợ ngắn hơn. Chúng tôi dừng xe trước một quầy hàng chuyên bán đồ dùng bằng len trong chợ. Nhìn những chiếc khăn quàng cổ với đủ màu sắc, hình dáng trước mặt mình mà lòng tôi thấy hứng thú lạ lùng. Rồi đây Trần Thanh Thanh tôi cũng có thể tự tay đan những chiếc khăn như thế ( đúng là chưa làm chưa biết được khổ +_+). Bà chủ quầy đang thoắt thoắt với hai que đan trên tay ngẩng lên nhìn chúng tôi với ánh mắt ngạc nhiên. Đó là một thái độ có thể chấp nhận được khi có người đi mua len trong cái thời tiết nắng khô người lúc này.

.

- Các cháu muốn mua gì?

.

- Dạ thưa cô! Cháu muốn mua len và học một vài kiểu đan để tự đan khăn ạ! – tôi lễ phép trả lời.

.

- Cháu nhìn hàng khăn treo bên phải đi, muốn đan kiểu nào thì chọn rồi cô bày cho!

.

Tôi cười híp mắt nhìn Quang. Cậu ấy cũng có vẻ hứng thú với việc này, mắt cứ nhìn quanh quầy hàng.

.

Trước mặt tôi lúc này là bao la các chiếc khăn len với đủ mọi kiểu đan. Có nhiều chiếc đẹp cực, nổi hình rất ấn tượng. Đang loay hoay chọn một mẫu cho mình (đúng hơn là chọn cho Minh +_+) thì bà chủ quầy lên tiếng:

.

- Nếu cháu mới học đan thì nên chọn loại căn bản mà làm, mấy kiểu trên tay cháu khó đan lắm, chỉ những đứa thạo tay và đan quen mới làm được thôi!

.

Tôi vỡ mộng. Mặt mày xụ hẳn đi. Quang biết ý nên vỗ nhẹ vai tôi an ủi:

.

- Mình thấy cũng không cần cầu kì đâu, chỉ cần có tâm là được mà!

.

Hix! Quang nói cũng đúng. Thôi thì chọn kiểu đơn giản nhất mà làm vậy.

.

Sau một hồi hỏi ý kiến, cuối cùng tôi chấp nhận kiểu đan ô vuông chéo. Tức là nửa ô chia theo đường chéo là màu này, nửa ô vuông còn lại là màu kia. Khi lên màu nhìn cũng đẹp phết, đơn giản mà lại ấn tượng. Tôi ngồi chăm chú nhìn bà chủ quầy đan thử vài múi đầu. Và đến bây giờ, khi đi vào thực tiễn, tôi mới hiểu được một…chân lý: “Đan len còn khó hơn cả…học Văn (môn tôi ghét nhất)”. Đếm ra thì có hơn 10 lần tôi đan hỏng ngay phần lấy múi, có lẽ vì tôi đưa mũi đan chéo qua chéo lại bị sai nên mãi mà vẫn chưa có đường mũi cơ bản. Bà chủ quầy bắt đầu bực mình trước sự vụng về kinh khủng của tôi.





.
|̲̲̲͡͡͡ ̲▫️̲͡ ̲̲̲͡͡π̲̲͡͡ ̲̲͡▫️̲̲͡͡ ̲|̡̡̡ ̡ ̴̡ı̴̡̡ ̡͌l̡ ̴̡ı̴̴̡ ]\|ơi |\|gọn Gió Dừng Chân ̡l̡*̡̡ ̴̡ı̴̴̡ ̡̡͡|̲̲̲͡͡͡ ̲▫️̲͡ ̲̲̲͡͡π̲̲͡͡ ̲̲͡▫️̲̲͡͡ ̲|
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.pronc.tk
Voldermort
..Admin...
..Admin...
avatar

Giới tính Nam Tham gia : 22/12/2010
Tài Sản : 2098
Tổng Bài Gửi : 196
Thanks : 12
Tuổi : 21
Đến từ : Nơi ngọn gió bắt đầu
Status : Ta Là Siêu Nhân

Bài gửiTiêu đề: Re: HOÀNG TỬ ONLINE   Mon Jan 17, 2011 5:35 pm

32/

- Cháu cẩn thận chút đi! Đưa mũi đan đi cho chính xác! Lấy múi còn không được thì làm sao đan khăn?

.

Tôi nhăn nhó, tôi cầm que đan chẳng khác nào người Tây cầm đũa. Cứ trái trái, cứng cứng sao ấy! Sợi len thử sau một hồi bị tôi hành hạ đã xơ ra cả, lại còn quăn queo nhìn phát khiếp lên được. Ôi khó quá đi!

.

- Có lẽ tại mới học nên thế! Thanh chịu khó tập một thời gian là làm được ấy mà! Không sao đâu! – Quang lại động viên, nhưng tôi biết là cậu ấy cũng phát mệt vì sự vụng về của mình.

.

Thêm một hồi nữa thì tôi…dẹp que. Đúng hơn là tôi không thể đan được trong hoàn cảnh như thế này.

.

- Cháu nhớ được cách đan rồi ạ, cảm ơn cô nhiều! Về nhà cháu sẽ tập tiếp!

.

- Uh! Thế cũng được! Tay cháu cứng quá, nên luyện nhiều hơn! – cô chủ quầy cũng nguôi bực bội, nhẹ nhàng khuyên bảo tôi.

.

- Bây giờ cô bán cho cháu một cuộn len trắng và một cuộn len đen, cháu muốn phối hai màu này!

.

- Đợi cô chút! Nhưng cháu chọn que đan cỡ mấy? Hay là chọn cỡ 3 như que đan thử cháu vừa đan?

.

- Thế cũng được ạ!

.

Thật tình là chưa bắt tay vào việc thì tôi đã cảm thấy…nản! Không biết chiếc khăn len tự đan trong tưởng tượng của tôi sẽ được ra đời khi nào nữa…

.

- Cậu đan khăn cho ai thế? – Quang hỏi nhỏ.

.

- Uhm…đan tặng một người bạn!

.

- Có thể đan tặng mình một cái được không? – Quang nhìn tôi đề nghị với một thái độ tự nhiên.

.

- Đan tặng cậu???? – tôi buột miệng hỏi lại.

.

- Hì! Mình nói đùa thế thôi! Dù không đan khăn nhưng mình nghĩ việc này cũng khá mệt và mất nhiều thời gian! Cậu đan một cái chắc sẽ không còn sức đan cái thứ hai! – Quang cười hiền, khoát khoát tay.

.

Tôi không nói gì. Sao nhỉ? Đan một cái, rồi đan thêm một cái nữa chắc cũng không phải là vấn đề gì lớn. Trần Thanh Thanh tôi có phương châm sống hết mình vì bạn bè. Mà Quang lại rất tốt với tôi (tôi cảm nhận như vậy!) thì hà cớ gì tôi không đan tặng cậu ta một cái nhỉ??? Quang lại là em song sinh với Minh nữa chứ?????

.

Nghĩ lui nghĩ tới, tôi nói vọng vào trong:

.

- Cô ơi! Cho cháu thêm hai cuộn nữa, một cuộn trắng và một cuộn xanh dương nữa cô nhé!

.

Màu xanh dương ập đến trong đầu tôi khi nghĩ về Quang. Nhẹ nhàng và hiền hoà….

.

- Này! Cậu mua thêm 2 cuộn nữa là sao vậy? Chẳng lẽ đan tặng mình thật sao? - cậu ta ngớ người hỏi tôi.

.

Vừa lúc đó thì cô chủ quán cũng đi ra với 4 cuộn len và một cặp que đan được bỏ trong một chiếc túi nhựa trong xinh xinh. Tôi vui vẻ nhận lấy rồi gửi tiền. Giá cả cũng không đắt cho lắm.

.

- Chào cô chúng cháu về! Cảm ơn cô nhiều! Mình về thôi!

.

Tôi cúi đầu chào cô chủ quầy rồi thúc nhẹ vào tay Quang. Cậu ấy cũng luống cuống chào rồi theo tôi ra ngoài.

.

- Cậu chưa trả lời câu hỏi của mình! – Quang có vẻ buồn buồn.

.

- Thì tôi đan tặng cậu chứ tặng ai nữa! – tôi cười khì nhìn cậu ấy, trông Quang lúc này ngố ngố vui cực.

.

- Thật à? Mình không ngờ cậu làm thật! – Quang sướng rơn, ánh mắt sáng lên.

.

Tôi vừa phì cười vừa cúi xuống giở nắp cặp để lấy chìa mở khoá xe. Nhưng nụ cười của tôi tắt ngúm khi ngăn ngoài của cặp trống trơn. Lúc nãy tôi nhớ đã khoá xe rồi cầm chìa vào trong rồi mà. Sao giờ không có nhỉ???? Mất chìa thì làm sao mà về???

.

Tôi cứ thế nhảy tưng tưng lên, vò đầu bức tai, mặt mày nhăn nhó. Tôi cố mò lại trong kí ức mình đã cầm chìa hay chưa? Và nếu đã cầm thì mình để nó ở đâu???





.
|̲̲̲͡͡͡ ̲▫️̲͡ ̲̲̲͡͡π̲̲͡͡ ̲̲͡▫️̲̲͡͡ ̲|̡̡̡ ̡ ̴̡ı̴̡̡ ̡͌l̡ ̴̡ı̴̴̡ ]\|ơi |\|gọn Gió Dừng Chân ̡l̡*̡̡ ̴̡ı̴̴̡ ̡̡͡|̲̲̲͡͡͡ ̲▫️̲͡ ̲̲̲͡͡π̲̲͡͡ ̲̲͡▫️̲̲͡͡ ̲|
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.pronc.tk
Voldermort
..Admin...
..Admin...
avatar

Giới tính Nam Tham gia : 22/12/2010
Tài Sản : 2098
Tổng Bài Gửi : 196
Thanks : 12
Tuổi : 21
Đến từ : Nơi ngọn gió bắt đầu
Status : Ta Là Siêu Nhân

Bài gửiTiêu đề: Re: HOÀNG TỬ ONLINE   Mon Jan 17, 2011 5:35 pm

33/

- Sao thế??? Nhìn cậu giống con tinh tinh quá đi! – Quang lơ ngơ nhìn rồi phán một câu khiến tôi hoảng hồn.

.

- Tinh tinh???

.

- Thì giống thiệt mà! Nhưng trông vẫn dễ thương! – cái này người ta nói là “vừa đấm vừa xoa”.

.

Tôi chẳng thiết cãi lại, điều quan trọng bây giờ là làm sao có chìa để mà mở khoá xe. Tính đến hôm nay cũng là lần thứ 4 tôi làm mất chìa, nếu như mất lần trước thì phải bấm bụng gọi điện cho ông anh hai tới giải quyết. Nhưng lần này không biết sao nữa…Điện thoại đang hết tiền mà có gọi thì chưa chắc ảnh đã tới liền….

.

- Mất chìa rồi hả? Hồi nãy thấy cậu rút nó ra rồi cầm trên tay rồi mà!

.

- Cũng không biết nữa! Hix…

.

- Đợi mình chút!

.

Quang suy nghĩ giây lát rồi bảo tôi đứng đợi, còn mình thì chạy sang bên kia đường mua thứ gì đó ở cửa hàng vật liệu xây dựng. Sau đó cậu ta chạy ù về, cầm trên tay một sợi thép mỏng rồi bảo tôi xách dùm ba lô.

.

- Làm gì thế???

.

Quang chỉ mỉm cười, xoắn xoắn sợi thép làm đôi rồi tra vào ổ, tay nhích qua nhích lại vài lần…

.

Tách…

.

Cái khoá của tôi bật lên….

.

- Ô! Sao cậu làm được thế???? – tôi ngạc nhiên hỏi khi nhìn thấy ổ khoá đã được mở mà không cần chìa.

.

- Hì! Hồi mình còn ở nhà cũ, có quen một anh đó trong xóm, ảnh bày cho cách mở khoá như thế! – Minh lấy tay cào cào đầu, trả lời bẽn lẽn.

.

- Hả??? – tôi giương mắt ếch nhìn.

.

Quang thả miếng thép xuống đất rồi lấy ba lô từ tay tôi, cẩn thận nhắc nhở:

.

- Thanh nhớ về làm lại chìa mới hoặc thay ổ khoá mới. Đi kiểu này không an toàn đâu!

.

- Uh! Cám ơn cậu nghen!

.

- Không có gì đâu!

.

Và cậu ấy lại cười, nụ cười hiền như bụt. Hix, bây giờ thì tôi mới hiểu được câu nói của mẹ “ phòng là phòng kẻ ngay chứ làm sao phòng được kẻ gian”. Ngay cả một Phạm Quang hiền lành như thế mà còn biết cách mở khoá không cần chìa thì hỏi sao mấy thằng ăn trộm nó không lấy được xe của người ta. Có lần tôi nghe nhỏ Liên bảo, khoá chỉ là tăng sự yên tâm một chút thôi, còn với lũ trộm, ổ khoá nào nó cũng có cách mở được. Quả là đúng thật!

.

Chúng tôi chia tay nhau ở ngã rẽ của trung tâm thành phố, Quang mỉm cười chào tạm biệt tôi. Sao mà tôi thích nhìn cậu ta cười thế không biết! Cứ thanh thản, êm ái làm sao….Thật không ngờ đó chỉ là người bạn mà tôi mới quen sáng nay!

.

…………………………………………….

Tối chủ nhật…

.

Bây giờ tôi đang ngồi trên bàn học, căng mắt để đọc thuộc mấy bài sử còn lại. Ngày mai là kiểm tra Sử một tiết rồi, bài kiểm tra 15 phút hồi bữa (bài kiểm tra mà tôi bị cô bắt tài liệu đó! Nghĩ lại vẫn thấy xấu hổ kinh khủng! +_+) điểm thấp lè tè: 4 điểm! Nhưng Minh còn tồi tệ hơn. Đáng lẽ ra cậu ta được 9 điểm nhưng bị chia đôi (do nhận tội thay tôi) nên chỉ còn 4.5, làm tròn thành 5! Đó là con điểm trung bình đầu tiên từ trước đến nay của Minh. Tôi còn nhớ như in cái khuôn mặt dã man như vừa bị người ta tát xong của Minh khi cầm trên tay kết quả bài kiểm tra. Thật tình lúc đó người tôi cứ rợn rợn cả lên. Một phần vì sợ, một phần vì thấy có lỗi. Nhưng cậu ta chẳng làm gì tôi cả, chỉ vò bài lại rồi quăng vào học bài, sau đó bỏ đi ra ngoài. Lần đầu tiên tôi trông thấy thái độ như thế của Minh…

.

Đang nhồi nhét vào đầu ngày tháng của một đống sự kiện lịch sử, tự nhiên tôi thấy điện thoại mình rùng rùng. Tin nhắn! Tôi hí hửng mở ra đọc:

.

“ Ngủ ngon nhé! ^0^”

.

Số lạ hoắc! Ai thế nhỉ??? Tôi tính nhắn tin lại để hỏi thăm qúy tánh đại danh của người tốt bụng vừa gửi tin cho mình thì sực nhớ ra điện thoại đang bị “bỏ đói”…Thế là đành ngậm ngùi gác máy sang một bên và tiếp tục học…Nhưng đầu óc cứ xoay xoay theo mấy con số…01219900800…số đẹp quá! Mà của ai đây nhỉ????

.

…………………….

.

Tôi đang ngồi cắn bút! Đề ra ba câu thì tôi đã làm được 2 câu tạm gọi là hoàn chỉnh…Còn câu cuối…Là câu hỏi suy luận, rút ra bài học từ sự kiện lịch sử. Hix, trúng luôn phần mà hôm qua tôi học lơ mơ nhất. Thôi đành liều, nhớ được chữ nào thì chép vào chữ ấy. Ít nhiều cũng được 0.25 +_+.

.

Chuông reo, cả lớp tôi hối hả ghi nốt những chữ cuối cùng rồi chạy tán loạn lên bàn giáo viên nộp bài. Dù không làm được hoàn chỉnh nhưng tôi vẫn thấy an tâm vì ít ra hai câu trên tôi có học bài nên làm tương đối tốt. Nhìn sang nhỏ Liên thì thấy mặt mày nó ủ dột, người mềm nhũn ra…

.

- Sao thế mày???

.

- Chết tao rồi mày ơi! Tao học trật tủ rồi!

.

- Chậc! Tao đã bảo mày rồi! Cô ra đề trải rộng, học tủ thì chắc chắn sẽ bị trật! Tao kinh nghiệm từ học kì 1 rồi!

.

- Tao không biết đâu!!! – nó nhăn nhó giày vò tôi.

.

- Thế mày làm được bao nhiêu câu? Có được trên trung bình không?

.

- Hix! Không biết có được không nữa! Ba câu thì hết cả ba tao bịa, chỉ có nhớ một chút thứ thôi! Lần này tiêu chắc rồi mày ơi!!!!!!

.

Tôi ngậm ngùi an ủi con bạn. Tội nghiệp nó! Nhà Liên đông anh chị em, ba mẹ thì làm việc quần quật cả ngày, chị cả nó đi làm suốt, nó còn là chị của 4 đứa em nữa nên mọi thứ trong nhà cứ chồng lên vai. Có lẽ vì thế mà Liên không có nhiều thời gian để học bài nên đành học tủ…Haizz…Nghĩ lại thân mình cũng còn may mắn chán, ít ra là được gia đình tạo điều kiện đầy đủ để học hành….

.

Minh tất nhiên sẽ không tham gia kiểm tra nên cậu ta nghỉ học tiết đầu. Cô giáo bảo sẽ cho Minh kiểm tra sau khi tay đã tháo bột. Nhỏ Bích bàn trên thấy Minh tới thì nhanh nhảu quay xuống:
.

- Minh tới rồi à? Tụi này vừa kiểm tra Sử xong, đề khó kinh! Nếu Minh không bị gãy tay thì tốt biết mấy!

.

Cậu ta không trả lời. Chỉ nhíu mày rồi rút ra từ trong cặp cuốn truyện dày cộm. Tôi thì biết tỏng hàm ý trong lời nói vừa rồi của nhỏ Bích. Số là lần nào kiểm tra thì Bích và Minh luôn cùng đề, mà như tôi đã giới thiệu thì Minh là một trong những học sinh học tốt nhất lớp, tài quay cóp của Bích cũng thuộc hạng “thượng thừa” nên chuyện đương nhiên là nhỏ sẽ được cứu sống khi có cái “phao” to đùng mang tên Phạm Minh. Tôi thì chẳng thích thú gì mấy cái trò đó, tôi ghét sự lợi dụng. Lợi dụng người khác thì nhân cách của mình cũng bị mất đi chứ có tốt lành gì?

.

- Tay cậu đã đỡ được phần nào chưa? – tôi sốt sắng hỏi han, ngồi với cậu ta cả buổi mà không nói gì kể cũng khó chịu.

.

- Nhìn mà không biết à? – Minh càu nhàu, may mắn là cậu ta đã mở miệng nói chuyện.

.

- Thế…khi nào tháo bột? – tôi lí nhí, cứ nhìn thấy cái tay băng trắng bóc của cậu ta là tôi lại thấy tội lỗi của mình lớn kinh khủng.

.

- Hai tuần nữa!

.

Hai tuần nữa à? Cũng không lâu lắm! Tôi tự nhủ sau khi Minh tháo bột sẽ làm nhiều thứ hơn cho cậu ta để chuộc lỗi. Nghĩ theo cách nào thì cũng thấy thương Minh…gãy tay rồi bị băng bột thì đâu có sung sướng gì…

.

Giờ ra chơi…

.

Đang tám chuyện với nhỏ Liên về bộ phim Hàn mới chiếu trên đài, tự nhiên tôi dừng lại khi thấy mấy đứa trong lớp xì xào cả lên. Chuyện gì thế nhỉ? Đang ngó nghiêng xem xét tình hình thì tôi bắt gặp nụ cười “Mặt trời” của Quang ở ngoài cửa phòng học ( tôi chẳng còn biết lấy cái gì để so sánh với nụ cười của cậu ấy, “mặt trời” có vẻ là ổn nhất và chính xác nhất). Cùng lúc đó thì Minh rời chỗ ngồi bước vội ra, mặt mày không lấy gì làm vui cho lắm!





.
|̲̲̲͡͡͡ ̲▫️̲͡ ̲̲̲͡͡π̲̲͡͡ ̲̲͡▫️̲̲͡͡ ̲|̡̡̡ ̡ ̴̡ı̴̡̡ ̡͌l̡ ̴̡ı̴̴̡ ]\|ơi |\|gọn Gió Dừng Chân ̡l̡*̡̡ ̴̡ı̴̴̡ ̡̡͡|̲̲̲͡͡͡ ̲▫️̲͡ ̲̲̲͡͡π̲̲͡͡ ̲̲͡▫️̲̲͡͡ ̲|
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.pronc.tk
Voldermort
..Admin...
..Admin...
avatar

Giới tính Nam Tham gia : 22/12/2010
Tài Sản : 2098
Tổng Bài Gửi : 196
Thanks : 12
Tuổi : 21
Đến từ : Nơi ngọn gió bắt đầu
Status : Ta Là Siêu Nhân

Bài gửiTiêu đề: Re: HOÀNG TỬ ONLINE   Mon Jan 17, 2011 5:36 pm

34/

Hai anh em họ nói cái gì đó với nhau rồi Quang đưa cho Minh một cuốn vở. Chắc là Minh quên tập ở nhà nên Quang đem sang hộ. Nhỏ Liên cứ như vừa mới gặp người ngoài hành tinh, nhảy dựng lên đánh bốp bốp vào lưng tôi:

.

- Mày! Cái gì thế kia???? Sao có thằng nhóc nào nhìn giống Minh lớp mình thế? À không! Đẹp trai hơn Minh nhà ta nhiều!

.

- Tất nhiên là giống rồi! Họ là sinh đôi mà! – tôi thản nhiên đáp.

.

- Cái gì??? Sinh đôi????? – không chỉ nhỏ Liên mà đồng loạt các thành viên có mặt trong lớp lúc đó đồng thanh ồ lên. Họ bất ngờ cũng đúng thôi, sinh đôi mà trông cứ như hai thái cực, một bên là mặt trời ấm áp, bên kia thì là băng giá lạnh lẽo.

.

Và thế là mọi người có chuyện để bàn tán, ai cũng nhìn ra phía hai anh em họ rồi nói nói liên hồi. Cũng có gì lạ lắm đâu? Sinh đôi đâu cần phải giống nhau từ A đến Z? Họ cũng là một con người độc lập mà???

.

Bỗng dưng tôi nhìn thấy Quang vẫy vẫy tay về phía mình như muốn bảo tôi ra. Tôi đứng dậy đi về phía cửa lớp, Minh vẫn giữ nguyên vẻ bực bội như hồi nãy…

.

- Có chuyện gì thế? – tôi cười chào Quang.

.

- Hì! Hôm qua mình nhắn tin mà chẳng thấy cậu nhắn lại!

.

- Ôi! Người nhắn tin tối qua là cậu à???? Sorry nhé! Máy mình từ hôm thứ 7 đến giờ bị bỏ đói! Hehe!

.

- Ra thế! – Quang gật gù, miệng nhoẻn cười.

.

- Nhưng sao cậu biết số mình???

.

- À! Mình hỏi anh Ghim!

.

- Ghim????

.

- Chậc! Quen miệng! Ghim là tên ở nhà của anh Minh! Còn mình là Gum! ^^

.

Tôi à một tiếng rõ to. Không phải vì cái tên ở nhà ngộ nghĩnh của Minh mà vì chuyện tại sao Minh biết số điện thoại của tôi, theo như tôi nhớ thì chưa bao giờ cậu ta mở miệng hỏi số cũng như không bao giờ cho số bất kì ai, tôi còn nghĩ cậu ta không có di động nữa kia.

.

- Tặng Thanh này! Mình về lớp đây! Em về anh nhé! - cậu ta lại chìa ra trước mặt tôi một viên kẹo Anpenlibe dâu rồi chạy về lớp.

.

Quang dễ thương quá đi! ^0^

.

Minh cứ nhăn nhăn cái mặt trước cuộc trò chuyện của tôi và Quang. Nhìn cái mặt đằng đằng sát khí của cậu ta mà sầu cả ruột. Sao Minh không cười được một cái nhỉ? Cười có mất tiền hay phải đóng thuế gì đâu?

.

- Vui lắm à?

.

Câu hỏi ngang của Minh khiến tôi giật mình…

.

- Uh! Con gái đứa nào được tặng kẹo mà chẳng vui! – tôi vô tư đáp lại.

.

- Đúng là đồ khùng!

.

Cậu ta phang thẳng vào mặt tôi câu đó rồi bước nhanh vào lớp. Kệ! Khùng cũng được! Khùng mà được người ta quan tâm tặng kẹo thì ai chẳng muốn khùng?

.

Lũ bạn trong lớp cứ xúm lấy Minh để hỏi về người em sinh đôi của cậu ta nhưng Minh chỉ lạnh lùng không đáp, đi thẳng xuống chỗ ngồi. Giá mà Minh thân thiện hơn một chút thì cậu ấy đã có thêm biết bao người bạn. Sao cứ phải tự khoá mình trong cái vỏ bọc ấy nhỉ????

.

………………………………..

.

Tình hình là, Quang chỉ vừa mới chuyển về trường chưa được một tuần thì đã có rất rất nhiều thư làm quen của các bạn nữ cùng khối cũng như mấy chị khối trên. Hix…Tôi đã đoán được cơ sự này từ trước rồi. Quang dễ thương như thế mà…Theo ngôn ngữ teen thì là cực kì kute +_+. Nhưng cậu ấy…thật thà quá! Bằng chứng là mỗi khi gặp tôi, Quang đều đưa cho tôi đọc…mấy lá thư làm quen đó! Nhiều bức thư tôi đọc mà cười ra nước mắt. Cứ nghĩ chỉ có riêng mình là viết thư tình vô duyên, dở ẹc vậy mà còn có người viết tệ hơn tôi. Đọc mà cứ như đang xem truyện cười trên báo Hoa Học Trò!

.

- Sao cậu cười mãi thế? Mình thì chằng hiểu họ đang nói gì? – Quang xoay xoay ống hút của ly trà sữa rồi hỏi tôi khi nhìn thấy tôi cười như “Xuý Vân giả dại”.

.

- Ha ha! Không nhịn được! Ha ha! – tôi thì không tài nào hết cười được, nước mắt cứ chảy ròng ròng.

.

Quang lắc lắc đầu nhìn tôi mỉm cười. Trông tôi lúc đó chắc ngố lắm. Ngồi trước mặt con trai mà vô ý vô tứ quá! Chán Trần Thanh Thanh tôi quá đi!

.

- Mà này! Cậu không hiểu thật hả? Nội dung cũng đâu có gì nhiều! Chỉ là muốn làm quen với cậu thôi! – cuối cùng thì tôi cũng kìm được, lấy tay lau nước mắt rồi ngẩng lên hỏi Quang.

.

- Nếu chỉ muốn làm quen thì đâu cần phải viết thư! Chỉ cần nói một câu là được rồi! Lúc mình muốn làm quen với Thanh cũng chỉ nói trực tiếp thôi mà! - cậu ta cào cào đầu tỏ vẻ khó hiểu.

.

- Trời ạ! Cậu đúng là…- tôi bó tay. Đôi lúc thấy Quang thật ngây thơ…

.

Chúng tôi xem ra hợp tính nhau cực nên thân thiết khá nhanh. Chỉ sau một tuần thì tôi và Quang đã trở thành một đôi bạn thân đi đâu cũng kè kè bên nhau. Nhiều người trong trường còn tưởng chúng tôi là một cặp..gà bông! Tội lỗi quá! Bạn thân khác giới đâu có gì là lạ nhỉ????

.

- Này! Mày với thằng Quang A5 quen nhau chính thức rồi à??? Mày ghê nhá! Tán được hoàng tử bụt của khối! - nhỏ Liên giật giật tóc tôi trêu chọc.

.

- Điên! Tao với Gum chỉ là bạn thân thôi! Tụi mày cứ nghĩ ngợi lung tung! Mệt quá! – tôi xua tay phủ nhận.

.

- Hơ! Gọi cả tên ở nhà của nhau mà còn bảo “chỉ là bạn thân” à? Mày đúng là “lạy ông tôi ở bụi này” rồi con ơi!

.

Nhỏ Liên cười tít mắt, tôi cũng ngao ngán. Không biết từ bao giờ tôi đã quen gọi Quang bằng tên ở nhà của cậu ấy, nghe nó cứ ngộ ngộ hay hay…Gum…Ghim….tên đáng yêu thật! ^0^.

.

Cuối cùng thì tay phải của Minh cũng hoạt động bình thường trở lại. Cậu ta chẳng có gì là mừng rỡ trong khi tôi thì vui phát điên lên được. Quãng thời gian cậu ta băng bột là quãng thời gian tôi thấy hai chữ “tội lỗi” cứ bám lấy mình, lúc nào tâm trạng cũng nặng nề, phiền muộn. Bây giờ thì khoẻ hơn rồi!

.

- Chúc mừng cậu đã tháo bột!

.

Minh quay sang nhìn tôi bằng ánh mắt hằn học. Đối với tôi đây là chuyện cơm bữa nên chẳng buồn bức xúc…

.

- Thôi mà! Đừng có nhìn tôi như thế nữa! Cả mấy tuần nay tôi hối lỗi như vậy rồi mà cậu vẫn giận à? Con trai giận dai không tốt đâu! – tôi kéo kéo tay áo Minh nhõng nhẽo.

.

- Buông ra! Tôi không phải là thằng Gum! Đừng có ỏng ẹo, nhìn phát khiếp đi được! – Minh hất tay tôi ra cau có.

.

- Hix! Người ta là con gái, điệu một tí cũng đâu có sao! Cậu khó tính quá! – tôi rầu rĩ.

.

- Người ta điệu dễ thương, còn cậu điệu y như con giun tập múa ấy! Đã xấu mà cứ cố làm cho xấu thêm!

.

Lại một câu xóc óc! Các bạn cũng thấy đấy, cậu ta luôn là người chủ động gây chiến trong khi tôi đã rất cố gắng để cãi thiện mối quan hệ căng thẳng giữa hai đứa. Dù gì thì tôi cũng là con gái, niềm kiêu hãnh của tôi cũng cao ngất ngưởng có thua gì ai đâu? Vậy mà cứ hở một chút là cậu ta lại chê bai, mỉa mai tôi…Xấu đâu phải là cái tội cơ chứ???? Mà tôi cũng đâu có xấu lắm đâu!

.

Mặt tôi đỏ ửng lên, nước mắt đã chực trào ra. Tôi khóc vì tức quá. Nghĩ thân mình cũng đâu có làm gì nên tội mà lúc nào cũng phải chịu sự bắt nạt của cậu ta cơ chứ???? Nhưng mình không thể khóc bây giờ được…Phải nuốt nước mắt vào trong (nghe dễ sợ quá đi), đợi hết tiết rồi chạy vào nhà vệ sinh khóc cho thoả. Thế là tôi cố gắng không để mấy giọt nước mất dịch lăn xuống trên gò má….

.

Minh không biết lời nói vừa rồi của cậu ta đã khiến tôi đau lòng đến mức nào. Bằng chứng là Minh vẫn dán mắt vào cuốn truyện dày cộm đó…Cậu chết luôn với đống giấy ấy đi!!!!!!!!!!!!

.

Nhưng sự thật là tôi không thể kìm được nữa….Tôi lúc vui thì vui nổ trời còn lúc buồn thì thảm cực độ…Nước mắt nó không nghe lời chủ nhân, cứ đòi trào ra mãi…Tức quá….

.

Cuối cùng thì trang vở dưới bàn đã nhoè đi một góc vì nước mắt của tôi. Bằng tất cả khả năng có thể, tôi vội vàng lấy tay quệt nhanh những giọt còn lại để ngăn chúng làm ướt vở mình…Thanh Thanh này không thể yếu đuối như thế được. Không thể được!

.

- Bực quá đi!!!!!!!!!!

.

Đó không phải là lời của tôi đâu nhé! Là Minh nói đấy! Cậu ta quát lớn rồi quăng mạnh cuốn sách dày cộm xuống bàn, sau đó bỏ ra ngoài…Tôi ngơ ngẩn nhìn theo….Chỉ còn hai ba phút nữa là vào giờ rồi, cậu ta định đi đâu vậy chứ?????

.

Nửa tiết 2 đã trôi qua…chỗ ngồi bên cạnh tôi trống trơn…

.

- Lớp trưởng! Tôi đếm thấy lớp thiếu 1 người mà sao hồi nãy em báo cáo là không vắng???? - tiếng thầy Toán oang oang khiến Quý - lớp trưởng lớp tôi giật bắn mình rụt rè đứng dậy.

.

- Dạ…dạ thưa thầy….tiết 1 có đủ 40 bạn ạ, nhưng hồi nãy lúc nghỉ giữa tiết bạn Minh có đi ra ngoài…Em tưởng….

.

- Tưởng tưởng cái gì??? Mấy em làm việc không có nguyên tắc gì cả! Lỡ may em đó bị sự cố gì, mà đang trong giờ của tôi, do tôi quản lý thì trách nhiệm ai gánh đây???? - thầy bực mình quát lớn.

.

Cả lớp im re. Thầy nói cũng đúng. Nhưng mà Minh đi đâu được nhỉ? Có bao giờ thấy cậu ta chuồn giờ đâu? Mà có chuồn thì dại gì vẫn để cặp sách ở đây??? Ruột gan tôi cứ gọi là rối tùng phèo…Cậu ta đối xử với tôi như vậy nhưng không hiểu sao tôi vẫn phải lo lắng cho Minh. Hix….

.

Đến hết tiết 3 vẫn không thấy bóng dáng Minh đâu, cả lớp nhao nhao lên. Ai cũng đổ dồn về phía tôi để hỏi han tình hình. Mà tôi thì có biết gì đâu cơ chứ??? Tôi chỉ là bạn ngồi cùng bàn với cậu ta thôi chứ có phải là bạn gái hay bạn thân gì cho cam????

.

Hai tiết Toán bị thầy cho giờ C. Cả lớp buồn thiu. Nhứ thế thì cuối tuần tổng kết thế nào lớp tôi cũng bị đánh xuống vị trí chót bảng, mà lại còn bị phê bình nữa…

.

Chuông reo ra chơi, tôi hối hả chạy ù ra khỏi lớp để tìm Minh, không quên gọi điện thoại cho Gum để nói cậu ấy tìm hộ. Không biết “tảng băng” của tôi có gặp chuyện gì không nữa! Thật là bực mình quá đi…

.

- Có chuyện gì với anh Ghim thế hả Thanh? – Gum hớt hãi nắm lấy khuỷu tay tôi.

.

- Mình cũng không biết! Tự nhiên hết tiết 1 thì cậu ta bỏ đi ra ngoài, mãi đến bây giờ vẫn không về lớp!

.

- Không biết ảnh đi đâu được nhỉ???

.

Thế là hai chúng tôi chia nhau đi tìm quanh trường. Giờ ra chơi sân trường đông như kiến, tôi chạy hộc hơi mà vẫn không thấy bóng dáng Minh đâu. Căn tin cũng không, nhà vệ sinh cũng không, sân sau cũng không nốt. Cậu ta có thể biến đi đâu được nhỉ???

.

Hướng tôi đang đi là hướng dẫn tới khu phòng học thí nghiệm đang xây dang dở. Nhà trường cấm học sinh tới đó vì công trình vẫn đang thi công. Tôi bạo gan bước tới, dù gì thì bây giờ ở đây vắng hoe, mà tôi cũng tìm khắp trường rồi, chỉ còn mỗi chỗ này…

.

Vừa tiến vào giữa sân, chợt tôi thấy Quang đang đi ra theo hướng ngược lại…

.

- Gum! Có thấy Minh không????

.

- Ơ! Thanh…

.

- Sao thế???? – tôi thắc mắc khi thấy vẻ chột dạ của cậu ấy.

.

- Không có gì hết…Thôi mình về lớp đi. Ảnh chắc không bị gì đâu!

.

Quang vừa nói vừa chạy tới kéo tôi về. Nhưng thái độ của cậu ấy khiến tôi càng tò mò và nhất quyết không chịu đi.

.

- Gum sao thế? Có chuyện gì trong đó à????

.

Tôi vừa hỏi vừa tháo tay Gum ra rồi chạy vào trong khiến cậu ấy với theo không kịp…

.

Và đúng như tôi nghĩ…Minh đang có mặt trong khu phòng học dang dở này….Nhưng…

.

- Minh… - tôi gọi tên cậu ta trong vô thức vì mọi thứ mà tôi đang nhìn thấy thật quá sức tưởng tượng…





.
|̲̲̲͡͡͡ ̲▫️̲͡ ̲̲̲͡͡π̲̲͡͡ ̲̲͡▫️̲̲͡͡ ̲|̡̡̡ ̡ ̴̡ı̴̡̡ ̡͌l̡ ̴̡ı̴̴̡ ]\|ơi |\|gọn Gió Dừng Chân ̡l̡*̡̡ ̴̡ı̴̴̡ ̡̡͡|̲̲̲͡͡͡ ̲▫️̲͡ ̲̲̲͡͡π̲̲͡͡ ̲̲͡▫️̲̲͡͡ ̲|
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.pronc.tk
Voldermort
..Admin...
..Admin...
avatar

Giới tính Nam Tham gia : 22/12/2010
Tài Sản : 2098
Tổng Bài Gửi : 196
Thanks : 12
Tuổi : 21
Đến từ : Nơi ngọn gió bắt đầu
Status : Ta Là Siêu Nhân

Bài gửiTiêu đề: Re: HOÀNG TỬ ONLINE   Mon Jan 17, 2011 5:36 pm

35/ Minh ngồi trên bậc thềm trước dãy phòng học, một chân duỗi thẳng, một chân gác lên, tóc tai bù xù,áo trắng đã bỏ ra ngoài quần, cặp kính cận đã bị tháo ra nằm im lìm bên cạnh. Và cái quan trọng nhất là điếu thuốc lá đang nằm trên miệng Minh đã cháy được một nửa….

.

Gum chạy tới chỗ tôi, ánh mắt buồn tha thiết. Có lẽ cậu ta không muốn tôi nhìn thấy cảnh này nên mới đẩy tôi đi…

.

Phạm Minh của tôi đây sao?????

.

- Sao? Thấy tôi như thế này nên chết giả rồi hả??? – Minh cười nửa miệng, ném điếu thuốc xuống đất rồi đứng dậy, vẻ bất cần.

.

- Cậu…cậu…đang làm gì thế hả??? – tôi run từng đợt, miệng lắp ba lắp bắp.

.

- Tôi làm gì thì liên quan gì tới cậu. Hỏi cũng bằng thừa… - vẫn cái giọng chua chát ấy, xỉ vả ấy nhưng sao mà tôi thấy đôi mắt cậu ta buồn quá...

.

- Anh ơi, về lớp đi! Ai cũng lo cho anh cả! – Gum nhẹ nhàng khuyên bảo.

.

- Em mặc anh! Dẫn nhỏ khùng này đi đi! Anh muốn một mình! – Minh nói lạnh lùng.

.

Tôi bây giờ cứ như vừa bị dìm xuống nước. Mọi thứ lùng bùng bên tai. Tôi không tin Minh có thể trở thành như vậy…Không hề giống Minh thường ngày chút nào. Cứ như là hai con người khác nhau. Nhin “tảng băng” của tôi bây giờ cực kì bụi và…giang hồ…Sao lại thế chứ??? Phải chăng người hút thuốc lén lút sau nhà vệ sinh lần trước mà tôi nhìn thấy chính là cậu ấy??? Ôi không! Mọi chuyện sao có thể diễn biến theo hướng này được ????

.

- Minh! Có phải cậu không??? Có phải là Phạm Minh thường ngày cộc cằn thô lỗ không???? Sao tôi…sao tôi không nhìn ra được thế này????? – tôi nhăn nhó, hai tay cứ hết nắm rồi lại mở.

.

- Đừng có hỏi gì hết! Đi đi!!!!!!!!!!! – Minh lại hét lên như bao lần cậu ấy vẫn làm, nhưng bây giờ tôi không thấy sợ, tôi muốn hỏi cho ra lẽ tất cả.

.

- Mình về thôi Thanh! Cậu chưa hiểu được thế giới của anh ấy đâu! Bây giờ ảnh muốn một mình…- Gum thở dài kéo tôi đi.

.

- Không! Gum vào lớp trước đi! Thanh có chuyện muốn nói với Minh! Thanh không về đâu! – tôi cương quyết.

.

- Nhưng…

.

- Đã nói là Gum về trước đi mà! - lần này đến lượt tôi hét lên, bản thân tôi cũng không hiểu sao mình lại làm như thế nữa.

.

Gum nhíu mày, ánh mắt nhìn tôi đầy khó hiểu rồi cũng lặng lẽ quay lưng bước đi…

.

Xin lỗi Gum…tôi không cố ý….

.

Bây giờ chỉ còn tôi với Minh. Cậu ta cứ đứng đó, dựa lưng vào thành tường đang quét vôi dang dở. Tôi cũng im lặng đứng nhìn cậu ta. Việc nhận ra một con người khác trong Minh sao lại khiến tôi suy sụp như thế này nhỉ???? Tôi vốn dĩ đâu có hiểu được con người cậu ta, vậy thì tại sao tôi lại phải đau lòng khi thấy hình ảnh Minh như thế???? Tại sao??? Tại sao????

.

- Sao cậu không trả lời câu hỏi của tôi? Như thế này là thế nào??? – tôi gằn giọng.

.

- Cậu không có quyền hỏi. – Minh đáp thẳng thừng và không hề quay mặt lại nhìn tôi.

.

Không có quyền???? Cũng đúng! Tôi đâu có quyền hỏi…Tôi không là gì của cậu ấy cả, ngay cả là bạn cũng không. Từ trước đến giờ Minh không coi tôi ra gì…đối với cậu ấy lúc nào tôi cũng chỉ là một nhỏ khùng không hơn không kém….Sao mà đau thế này……

.

Trời càng về trưa càng nắng gắt. Tôi cứ đứng phơi mình giữa màu vàng chói của bầu trời gần 2 tiếng đồng hồ. Tiếng chuông reo báo hiệu ra về thoảng bên tai tôi…Vậy là tôi và Minh đã mang tội chuồn giờ…Cậu ta chuồn 4 tiết, còn tôi thì chuồn 2 tiết…Rồi sẽ khó sống với cô giáo chủ nhiệm và cả với bố mẹ tôi nữa. Nhưng những điều đó bây giờ đối với tôi không còn là vấn đề, vấn đề của tôi lúc này là Minh và câu hỏi “Đâu mới là con người thật của cậu ấy???”

.

Minh có nhìn tôi đấy! Tôi cam đoan là vậy. Nhưng lúc ánh mắt chúng tôi chạm nhau thì tức khắc cậu ấy quay lưng đi. Minh ghét tôi đến thế à??? Buồn thật! Tôi chỉ muốn một câu trả lời từ phía cậu ấy thôi…Nó khó đến thế sao????

.

- Minh! Cậu trả lời đi! Trả lời tôi đi chứ??? Cuối cùng cậu là ai hả??? Tôi chỉ muốn biết điều đó thôi! Sao cậu cứ luôn khiến tôi phải chờ đợi thế??????????? – tôi nổi khùng hét lên.

.

Minh lại nhìn tôi. Cơ mặt cậu ta gồng lên, ánh mắt giận dữ…

.

- Tôi là ai hả? Tôi là Phạm Minh! Là thằng nhóc khù khờ với chiếc kính cận Nobita mà cậu ghét cay ghét đắng, là thằng nhóc bạo lực khi luôn bắt nạt cậu, là thằng nhóc luôn phải chịu đau đớn vì cậu. Được chưa hả đồ khùng?????????? Gặp cậu là sự xui xẻo lớn nhất của tôi đó!!!!!!!!!! - cậu ta quát lại tôi rồi bỏ đi.

.

Còn tôi lại một mình…

.

Hix…hoá ra tôi là sự xui xẻo lớn nhất của cậu ấy….

.

Thế mà tôi lại không biết….

.

Chóng mặt quá…..

.

……………………………………………………





.
|̲̲̲͡͡͡ ̲▫️̲͡ ̲̲̲͡͡π̲̲͡͡ ̲̲͡▫️̲̲͡͡ ̲|̡̡̡ ̡ ̴̡ı̴̡̡ ̡͌l̡ ̴̡ı̴̴̡ ]\|ơi |\|gọn Gió Dừng Chân ̡l̡*̡̡ ̴̡ı̴̴̡ ̡̡͡|̲̲̲͡͡͡ ̲▫️̲͡ ̲̲̲͡͡π̲̲͡͡ ̲̲͡▫️̲̲͡͡ ̲|
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.pronc.tk
Voldermort
..Admin...
..Admin...
avatar

Giới tính Nam Tham gia : 22/12/2010
Tài Sản : 2098
Tổng Bài Gửi : 196
Thanks : 12
Tuổi : 21
Đến từ : Nơi ngọn gió bắt đầu
Status : Ta Là Siêu Nhân

Bài gửiTiêu đề: Re: HOÀNG TỬ ONLINE   Mon Jan 17, 2011 5:36 pm

36/ Tôi ốm liệt giường hai ngày sau đó vì bị cảm nắng. Ba mẹ cũng thôi không mắng mỏ việc tôi chuồn giờ vì nhìn tôi lúc này thảm không thể tả. Mặt tái ngắt, miệng tím nhắt, mắt lờ đờ, tóc tai thì bết cả lại. Hôm qua cặp nhiệt tôi sốt tới 40 độ, cũng may chiều lại nhiệt độ hạ xuống, nếu không nhà phải chuyển tôi đi viện. Thời gian này tôi bị gì thế nhỉ??? Toàn gặp chuyện không đâu….

.

Nhỏ Liên hôm nào cũng tới thăm tôi. Con nhỏ vậy mà tội. Lúc nào nó cũng biết nghĩ cho người khác. Tôi đến sái miệng vì những câu chuyện nó kể. Quả không ngoa khi nó khẳng định sau này mình sẽ trở thành một diễn viên hài nổi tiếng. Gum cũng đến thăm tôi, mang theo nhiều trái cây và tất nhiên là không thể thiếu kẹo Anpenlibe dâu.

.

- Thanh đã đỡ chưa??? – Gum đặt tay lên trán tôi hỏi thăm.

.

- Hix…Cũng đỡ đỡ. Nhưng đầu vẫn nhức lắm! – tôi xìu mặt trả lời.

.

- Hôm đó Gum đã bảo Thanh đi về rồi…Tính anh trai Gum hiểu rõ hơn Thanh….- cậu ấy thở dài thườn thượt.

.

Nhắc đến Minh lại khiến tôi sầu ruột. Cậu ta vì tôi mà bị gãy tay, tôi vì cậu ta mà ốm vật vã như thế này. Âu cũng là bù trừ cho nhau. Hôm đó nhìn Minh đáng sợ cực kì, cứ như một tên sát thủ vậy, đến bây giờ khi hồi tưởng lại tôi vẫn thấy rợn rợn…Đối với tôi lúc nào Minh cũng là một bức màn đen bí mật…

.

- Thế mấy hôm nay Minh vẫn đi học bình thường chứ?

.

- Không! Ảnh nghỉ học hai ngày nay rồi!

.

- Hả??? Sao lại nghỉ????

.

- Mình cũng không biết! Chỉ thấy ảnh cứ ngồi lì trong phòng. Tối đến cũng không đi bão như mọi lần…- nói đến đây chợt Gum khựng lại như vừa buột miệng nói ra điều gì đó không hay.

.

- Cái gì???? Đi bão ư????? – tôi chồm người ngồi dậy, hai mắt mở to kinh ngạc. Theo những gì được biết thì cụm từ “đi bão” là của dân ăn chơi nói về việc đua xe. Minh cũng có đua xe ư???? Cậu ta chỉ mới lớp 10 thôi mà????

.

Gum nhăn nhó. Ánh mắt bối rối hẳn. Tôi thì cứ như vừa nghe tin dữ, người có rộn ràng hẳn lên, hỏi tới tấp cậu ấy.

.

- Gum! Nói cho Thanh nghe đi! Mọi chuyện rút cuộc là như thế nào????

.

- Nói gì cơ???? – cậu ta cố giả ngây, nhưng với một người thành thật như Gum thì khó mà nói dối ai.

.

- Gum không nói là Thanh giận luôn! Không thèm uống thuốc luôn!!

.

Không hiểu sao tôi lại lấy cái việc “không uống thuốc” ra để dọa Gum nhỉ???? Đúng là khùng mà!

.

Nhưng có lẽ đối với Gum thì đó là một sự dọa nạt có hiệu lực. Bằng chứng là cậu ta cuống quýt lên, lay lay tay tôi:
.

- Không được! Thanh không uống thuốc thì làm sao khỏi?

.

- Thế thì Gum nói đi! – tôi vòng tay ra điều kiện.

.

- Uh…thì…anh Ghim không cho Gum nói đâu. Tại Thanh cứ ép Gum…

.

- Trời ạ! Gì mà sợ cậu ta dữ thế! Kể đi!

.

- Mình và anh Ghim sống xa nhau từ năm lớp 9. Ba mẹ mình ly hôn nên chia mỗi người nuôi một đứa. Mình ở với mẹ, còn anh ở với ba. Lúc trước anh thương mình lắm cơ…Không hiểu sao từ lúc sống xa nhau ảnh thay đổi hẳn. Lúc nào cũng tỏ ra lầm lầm lỳ lỳ, khi đi học thì ảnh cố tạo cho mình một vỏ bọc xấu xí nhất có thể nhưng tối đến thì ảnh lại trở thành một tay ăn chơi thứ thiệt. Trò gì ảnh cũng đã từng thử qua. Nhiều khi thấy anh buông thả quá mình đau lòng lắm nhưng không biết làm sao để kéo ảnh ra. Mà dạo này mình thấy ảnh không đi chơi buổi tối nữa, cứ ở nhà hoài, lúc trước ảnh hút thuốc nhiều lắm cơ, hút còn hơn cả ba mình nữa nhưng lâu rồi không thấy ảnh hút lại, mấy hôm trước ở trường mình cũng bất ngờ khi nhìn thấy ảnh cầm điếu thuốc trên tay…Có lẽ anh đang gặp chuyện gì đó bế tắc nên thế….

.

- Nhưng…nhưng…Minh chỉ mới 16 tuổi….

.

- Ảnh người lớn lắm, bởi thế trong mắt ảnh mình luôn là một đứa con nít. Lúc trước khi cả nhà còn sống với nhau ảnh cũng vô tư, nhưng từ khi ba mẹ ra tòa ly hôn thì ảnh như biến thành một con người khác vậy…

.

Gum kể xong rồi thở dài thườn thượt. Cái thở dài đầy não nề chứa đựng nỗi đau của đứa em khi nhìn thấy sự thay đổi của anh mình. Tôi cũng buồn không kém. Hóa ra Minh có một hoàn cảnh phức tạp. Trách sao được tính tình cậu ấy dở dở ương ương như thế….Ôi…buồn….

.

…………………………………………….

.

Tôi đi học trở lại sau gần một tuần nằm nhà. Kể ra đi học vui hơn nghỉ học nhiều. Dù có áp lực bài vở thi cử nhưng con người năng động hơn và sống tốt hơn. Bây giờ ngẫm lại mới thấy câu nói mà tôi thường đọc được trước cổng mấy trường tiểu học là cực đúng: “Mỗi ngày đến trường là một ngày vui”.

.

- Này! Tụi mày lại có chuyện gì à???? – nhỏ Liên lon ton xuống bàn tôi hỏi nhỏ rồi chỉ tay về phía chỗ ngồi của Minh.

.

- Chuyện gì là chuyện gì???

.

- Thì tao thấy khi mày nghỉ ốm thì Minh cũng không đi học. Tưởng tụi mày lại gây gổ chuyện gì nên không thèm nhìn mặt nhau!

.

- Ơ! Cậu ta nghỉ học thì liên quan gì đến tao! Tao có là gì của Minh đâu mà mày lại hỏi thế!

.

Không hiểu sao tôi phát bực. Nhắc đến Minh là tôi lại nhớ đến những câu nói xóc xỉa mà cậu ta phang vào mặt mình “Xấu mà cứ làm cho xấu thêm!” Ặc ặc…cứ nhớ lại là muốn xì khói….

.

Mới nhắc Tào Tháo là Tào Tháo tới…

.

Chẳng hiểu lớp tôi đang nghĩ cái gì mà khi thấy Minh xách cặp từ ngoài cửa phòng đi vào, ai cũng dõi mắt nhìn theo rồi tụm năm tụm ba lại bàn tán. Tôi chắc mẩm là sẽ có mình trong đó….Gì chứ Trần Thanh Thanh này luôn là đề tài hot để họ tìm hiểu và…trêu chọc!

.

- Minh hôm nay đi học rồi à? Cứ tưởng cậu còn nghỉ chứ? Hay là thấy Chảnh ta đi học lại nên nhớ quá phải tới lớp?

.

Đó là tiếng của Phước, người vẫn luôn ganh đua với Minh từng chút một trong vấn đề học tập. Nhưng bao giờ vị thứ của cậu ta cũng đứng sau Minh. Đây đúng là cơ hội tốt để anh chàng giở trò xóc xỉa…

.

Minh đang cất cặp xuống học bàn, nghe thấy thế thì đứng phắt dậy, tiến lại phía Phước bằng một sự ngang tàng rồi thẳng tay giáng cho cậu ta một cú đấm vào bên má trái khiến Phước ngã nhào xuống nền, còn những đứa xung quanh thì hốt hoảng co người lại, đưa đôi mắt vừa kinh hãi vừa ngạc nhiên nhìn Minh. Tôi cũng nằm trong số đó…





.
|̲̲̲͡͡͡ ̲▫️̲͡ ̲̲̲͡͡π̲̲͡͡ ̲̲͡▫️̲̲͡͡ ̲|̡̡̡ ̡ ̴̡ı̴̡̡ ̡͌l̡ ̴̡ı̴̴̡ ]\|ơi |\|gọn Gió Dừng Chân ̡l̡*̡̡ ̴̡ı̴̴̡ ̡̡͡|̲̲̲͡͡͡ ̲▫️̲͡ ̲̲̲͡͡π̲̲͡͡ ̲̲͡▫️̲̲͡͡ ̲|
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.pronc.tk
Voldermort
..Admin...
..Admin...
avatar

Giới tính Nam Tham gia : 22/12/2010
Tài Sản : 2098
Tổng Bài Gửi : 196
Thanks : 12
Tuổi : 21
Đến từ : Nơi ngọn gió bắt đầu
Status : Ta Là Siêu Nhân

Bài gửiTiêu đề: Re: HOÀNG TỬ ONLINE   Mon Jan 17, 2011 5:37 pm

37/

- Tao cảnh cáo mày lần cuối. Dám moi móc chuyện của Phạm Minh này thì đừng trách tao thẳng tay!

.

Phạm Minh nói nhấn từng tiếng một, ngón tay trỏ chỉ thẳng vào mặt Phước, giọng nặng trịch. Tôi biết là lời cảnh cáo này không chỉ dành cho mỗi mình Phước mà còn dành cho những đứa đang ngồi tụm lại bàn tán chuyện giữa tôi và Minh. Đây cũng có thể là một cách giải quyết, nắm đấm đôi khi có giá trị hơn lời nói trong những hoàn cảnh nhất định. Bằng chứng là ngay khi Minh dứt lời thì toàn bộ thành viên trong lớp đồng loạt nhún vai, lè lưỡi rồi ai về chỗ người ấy. Có vài đứa lén quay lại nhìn Minh nhưng bị cậu ta trợn mắt sợ quá quay ngoắt sang phía khác.

.

Minh sau đó về lại chỗ ngồi, thản nhiên xem như không có chuyện gì xảy ra. Tôi cũng không dám hó hé gì, chỉ biết nhìn cậu ta…

.

- Mặt tôi có gì mà nhìn dữ thế hả? – Minh không nhìn tôi mà cứ dán mắt vào cuốn sách dày cộm đó.

.

- Không…không có gì!

.

Không hiểu sao càng lúc tôi càng sợ Minh. Cậu ta thay đổi rồi, không còn là một Phạm Minh hiền lành, ít nói, trầm tính như xưa nữa. Nếu đúng như Gum nói thì đây mới chính là con người thật của Minh. Và cậu ta đang dần dần tháo lớp vỏ bọc cải trang bấy lâu nay của mình…

.

……………………………………………….

.

Gum mừng tôi lành bệnh bằng cách ôm chầm lấy tôi và tặng cho tôi nguyên một thỏi Anpenlibe dâu khi tôi vừa mới bước chân khỏi phòng học để đi lấy đồ với nhỏ Liên. Tất nhiên cái hành động quá trớn của cậu ta khiến tôi giật bắn mình…

.

- Gum! Cậu làm gì thế hả??? Mình suýt bể tim đấy! – tôi nhăn nhó đánh vào tay Quang.

.

- Hì! Cả tuần không gặp nhớ Thanh quá đi! – cậu ta coi vẻ chẳng có chút gì ngại ngùng, chỉ cười khì khì rồi cào cào đầu tóc.

.

- Trời! Mới hôm kia còn đến thăm mình mà hôm nay đã nhớ rồi hả??? – tôi hỏi phỉnh phờ.

.

- Nhớ chứ! Thanh là bạn thân nhất của Gum mà! Không gặp một ngày là đã không chịu nỗi rồi!

.

Hix…Chỉ là bạn thân nhất thôi hả???? Mình sao vậy nhỉ???? Cậu ta nói thế có gì sai mà mình lại cảm thấy khó chịu thế này nhỉ????

.

Cùng lúc đó thì Minh từ trong phòng lù lù bước ra. Nhỏ Liên và tôi lùi dần từng bước…Bây giờ lớp tôi ai cũng sợ Minh hết…

.

- Ôi anh! – Quang cười tít mắt khi thấy anh mình.

.

- Sao hôm nào em cũng qua lớp anh cả thế?

.

- Thì em qua thăm anh với Thanh mà!

.

- Ở chung một nhà mà còn thăm hỏi ư?

.

- Hì!

.

Thế là Minh bỏ tay vào bọc quần đi thẳng, Quang hối hả chạy theo. Được vài bước thì ngoái đầu chào tôi và nhỏ Liên:

.

- Chào Thanh nhé! Chiều gặp!

.

Tôi đứng nhìn mà ngẩn tò te. Minh cứ như tảng băng độc hành lao đi về phía trươc, Quang thì như ánh mắt trời tỏa rạng khắp nơi. Hai anh em họ sao mà khác nhau thế nhỉ???
.

- Ê mày! Đến giờ tao vẫn không tin được họ là sinh đôi! – Liên vỗ vai tôi nhận định.

.

- Thì tao cũng thấy thế! – tôi thở dài.

.

Mẹ tôi nói đúng: “Cha mẹ sinh con trời sinh tính”. Chẳng ai giống ai…Cho dù họ có là sinh đôi!

.

………………………………………

.

“ Chị! Mai là sinh nhật của em đó! cười nhăn răng

.

“ Hở? Mai rồi à???”

.

“Buồn chị ghê cơ! Từ hôm em nói với chị đến giờ thì đã được hơn một tháng rồi mà! buồn

.

“Hì! Chị quên mất! vui vẻ

.

“Vậy ngày mai chị nhớ thực hiện lời hứa nhé! ;nháy mắt

.

“Uh…”

.

“Mà ngày mai em có việc bận nên không onl tối được, chiều chị có thể gửi cho em được không?”

.

“Chiều hả??? Để coi…”

.

“Sao chị???”
.

“Uh! Chiều mai chị học 3 tiết, tầm 4h chị onl nhé!”

.

“Ok! Iu chị nhất! Em out đã! Mẹ la rôi!”

.

Đó là cuộc nói chuyện tối qua giữa tôi và Prince. Hôm nay là sinh nhật cậu nhóc…Hix…Tôi phải giữ lời hứa là send ảnh của mình cho Prince….Mặc dù rất tin nhóc em này nhưng tôi vẫn thấy có cái gì đó không ổn….





.
|̲̲̲͡͡͡ ̲▫️̲͡ ̲̲̲͡͡π̲̲͡͡ ̲̲͡▫️̲̲͡͡ ̲|̡̡̡ ̡ ̴̡ı̴̡̡ ̡͌l̡ ̴̡ı̴̴̡ ]\|ơi |\|gọn Gió Dừng Chân ̡l̡*̡̡ ̴̡ı̴̴̡ ̡̡͡|̲̲̲͡͡͡ ̲▫️̲͡ ̲̲̲͡͡π̲̲͡͡ ̲̲͡▫️̲̲͡͡ ̲|
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.pronc.tk
Voldermort
..Admin...
..Admin...
avatar

Giới tính Nam Tham gia : 22/12/2010
Tài Sản : 2098
Tổng Bài Gửi : 196
Thanks : 12
Tuổi : 21
Đến từ : Nơi ngọn gió bắt đầu
Status : Ta Là Siêu Nhân

Bài gửiTiêu đề: Re: HOÀNG TỬ ONLINE   Mon Jan 17, 2011 5:37 pm

38/ Tiết học cuối của buổi chiều đã kết thúc sau tiếng chuông reng inh ỏi. Tôi vội vã thu dọn đống sách vở bừa bộn trên bàn rồi chạy ù ra nhà xe. Tháng này không hiểu tôi bị gì nữa, cứ cảm giác mọi thứ muốn chọc tức mình. Điển hình là cái máy tính nhà tôi đó, từ lúc vác từ siêu thị máy tính về nó chạy ngon ơ, đùng một phát trưa nay đình công. Tôi bật lên bật xuống liên hồi cái nút start mà nó cứ im lìm không chút phản ứng. Nghe anh hai nói thì đến lúc nó trở chứng vì thời hạn bảo hành đã hết. Hix…Bây giờ thì tôi phải ra quán net để send ảnh cho Prince mặc dù đó là việc mà tôi ghét nhất. Nói chung là tôi không thích ra net…Phức tạp và không được tự nhiên như ở nhà.

.

À quên kể cho mọi người nghe về Phạm Minh “yêu quý” của tôi. Bây giờ thì tôi hoàn toàn không còn nhận ra một Phạm Minh khờ khờ, ít nói và xù xì trước kia nữa. Nói chính xác là tảng băng đã lột xác và trở về với con người thật của chính mình. Tôi còn nhớ như in 39 cặp mắt (tất nhiên là có cả tôi) trong lớp đồng loạt lộn tròng khi nhìn thấy cậu ta bước vào lớp. Sao nhỉ??? Trông Minh cứ như một người lạ vừa mới được chuyển tới lớp tôi vậy. Tóc tai vuốt keo dựng đứng lên, cặp kính Nobita (cái thứ mà tôi ghét nhất ở cậu ta) đã được “nghỉ hưu” và thay vào đó là cặp kính áp tròng (vì sự thật là cậu ta bị cận khá nặng, tôi đã thử nghiệm điều này mấy lần rồi), áo quần khì khỏi phải nói, chẳng khác nào những thằng nhóc công tử mà tôi thường thấy ở trường. Diện mạo mới của Minh khiến cho tất thảy các nàng trong lớp tôi (nhất là nhỏ Liên và nhỏ Bích) cứ gọi náo loạn cả lên. Thì tôi đã bảo rồi, cậu ta đâu có xấu trai. Tuy không handsome bằng Tuấn của tôi nhưng cũng thuộc dạng nhìn được. Và với phong cách ăn mặc kiểu này thì chắc chắn sẽ làm không ít đứa chết lên chết xuống. Tôi thì không thấy thích thú với sự thay đổi này, tôi thích Minh của ngày xưa hơn. Cậu ta lột xác như thế càng khiến tôi thấy khó chịu khi ngồi cùng bàn với nhau. Sao cái số tôi cứ phải gắn với những thằng con trai có nhan sắc thế kia chứ????

.

Bây giờ thì tôi đang vừa đạp vừa nhìn quanh để tìm kiếm một quán net nào đó. Đây rồi, nhưng sao mà đông thế nhỉ? Mà hình như toàn là con trai tới chơi game online…Hix…Kiếm chỗ khác thôi!

.

Chính xác là tôi đã đi ngang qua 3 tiệm nét nhưng chỉ cần nhìn thấy số lượng xe để trước cửa là đủ biết sẽ không có chỗ trống nào cho mình. Đang sầu ruột, tôi như chết đuối vớ phải cọc khi nhìn thấy một quán net nhỏ nhỏ nằm lẫn sau tấm biển to đùng vẫn còn thưa người. Nhanh như chớp tôi đạp tới, dựng xe và khóa cẩn thận rồi chạy vào.

.

- Còn máy không anh?

.

- Còn! Em vào máy 36 ấy!

.

Tôi mỉm cười rồi hí hửng tới chỗ của mình. Nhưng có vẻ đây cũng không phải là một nơi lành mạnh cho lắm…

.

Các bạn biết vì sao tôi nói thế không? Vì ngay khi tôi tới chỗ ngồi thì đã phải khựng lại khi trông thấy người đang ngồi máy cạnh máy của mình. Đó là một thằng con trai nổi bật với đầu tóc nhuộm vàng hoe, cắt tỉa dang dở, ở giữa thì nhiều còn hai bên thì cạo láng coong, tai đeo đủ loại bông chi chít. Hắn ta mặc một chiếc áo ba lỗ có in hình cái đầu lâu sau lưng công thêm cái quần short trắng quá đầu gối, cùng một đôi dép lê đã mòn đế ( o_0). Còn “dung nhan” thì khỏi cần phải nói. Cực kì dị hợm và hung tợn. Hắn ta vừa gõ bàn phím vừa hút thuốc phì phèo nữa chứ! Nhìn phát sợ lên được!

.

Tôi e dè kéo ghế rồi ngồi xuống. Mắt vẫn lén nhìn tên giang hồ bên cạnh mình (tôi chỉ biết dùng danh từ đó để gọi hắn thôi +_+). Bây giờ là 4h15, có lẽ là Prince đã onl rồi. Tôi phải send ngay ảnh cho cậu nhóc rồi chuồn lẹ mới được.

.

“Em onl lâu chưa?”

.

“Cũng mới đây thôi ạ! vui vẻ

.

“Chị mới đi học về! Mệt phờ! +_+”

.

“Hì! Em kiss chị một cái cho hết mệt nè! :-p”

.

“Ặc! Ghê quá đi!”

.

“^^”

.

“À quên mất! Chúc Prince của chị sinh nhật vui vẻ! ^^”

.

“Thanks chị! cười nhăn răng

.

“Có lẽ chị send ảnh xong cho em thì phải out liền. Tại chị có việc bận!”

.

“Dạ! Không có gì đâu! Chị chúc mừng sinh nhật em như thế là em đã vui lắm rồi! cười nhăn răng

.

“Đợi chị chút nhé! vui vẻ

.

“Dạ!”

.

Tôi rời tay khỏi bàn phím rồi mở trong cặp lấy ra cái USB vừa mới “chấn lột” được từ ông anh trai và cắm vào CPU. Cùng lúc đó thì có một gã nào đó nhìn cũng te tua bụi bặm (gọi tắt là tên te tua) bước vào quán rồi tiến tới phía tôi…À không, tiến tới chỗ bên cạnh tôi – chỗ của tên giang hồ. Hình như họ là bạn nhau thì phải? Tên te tua vỗ vai tên giang hồ và xổ ra một tràng…kinh dị: (những dấu *** là chỉ những từ nói tục +_+)

.

- ***! Mày làm gì mà còn đu ở chỗ này hả?

.

- Có chút việc! Tại đứa này nó lề mề quá! ***! Tao đang chờ nó nè! Xong là tao phắng ngay chứ hơi đâu mà ngồi ở đây!

.

Lúc đó thì tôi đang mở USB, chọn ảnh rồi chuẩn bị nhấn nút share trên cửa sổ chat. Những lời mà họ nói nghe khiếp quá, làm tôi nổi cả da gà…

.

- Haha! *** Mày lại có mồi mới rồi hả??? Sao nhanh thế????

.

- Tao cũng đang phát mệt với đứa này đây! ***! Tao dụ nó gần cả nửa năm trời đó! Con nhỏ này khó chơi lắm!

.

- Trời! Mày kiên nhẫn ghê nhỉ??? Nếu khó thì bỏ đi, kiếm nhỏ khác!

.

- Thì lâu lâu cũng phải thử nghiệm với mồi đặc biệt chứ! Haha!!! Mà con nhỏ tao kể mày bữa trước á, tưởng đâu khó dụ, ai dè, chỉ cần chat có 2 lần thì nó đồng ý đi gặp mặt ngay! Còn send một đống ảnh cho tao! Haha!

.

- ***! Miệng lưỡi mày dã man như thế thì đứa nào mà lọt lưới được!!!

.

- Sao con nhỏ này lâu thế nhỉ???? ***

.

Hắn ta càm ràm rồi thả điếu thuốc đã cháy gần hết xuống chân rồi lấy dép dí mạnh, tay đặt vào bàn phím gõ gõ….

.

Đồng thời lúc đó….tôi cũng nhận được pm từ phía Prince…..

.

“Chị ơi! Còn đó không vậy?”

.

Tôi thấy trời đất quay cuồng….

.

Mọi thứ đang phủ màn đen trước mắt tôi….

.

Những gì mà họ đang nói….

.

Những gì mà tôi đang nghe và đang thấy….

.

Không thể….

.

Không thể……

.

Tôi thấy ngực mình tức tức, cảm giác như không còn thở được. Đôi tay tê liệt. Đôi mắt tôi cứ nhìn trân trân vào màn hình máy tính, còn đôi tai tôi thì sững sờ vang lên những lời nói vừa rồi của họ….

.

Thế này là thế nào????

.

Chẳng lẽ…tôi đang bị lừa thật sao????

.

Chẳng lẽ những gì nhỏ Liên nói về thế giới ảo lại là thật sao???

.

- Sao chẳng thấy nó nói gì thế????

.

- ***! Con nhỏ này! Nó bảo tao chờ một chút mà bây giờ vẫn không nói năng gì! Điên thật!

.

Mồ hôi tôi rịn khắp trán, chảy xuống hai bên thái dương. Tôi không muốn tin…Tôi không thể tin đây là sự thật được! Prince của tôi….Prince đáng yêu của tôi không thể là tên giang hồ này được!!! Không thể được!!!!!!!!!!!!!!!!!!

.

Dù đang cực kì shock nhưng may thay tôi vẫn giữ được một sự bình tĩnh nhất định. Ít ra là tôi không điên tới mức sẽ nhấn nút share và up ảnh lên….Tôi run rẩy giựt phăng USB ra khổi cổng, bấm nút sign out bằng thao tác nhanh nhất có thể rồi ôm cặp chạy ra chỗ ngồi của anh chủ quầy thả vội tờ 10k. Anh ta gọi với theo để trả cho tiền còn thừa cho tôi nhưng tôi không còn nghe thấy gì nữa, bên tai tôi chỉ văng vẳng cuộc trò chuyện đáng sợ hồi nãy….

.

Tôi đạp xe như điên trên đường. Tôi thấy sợ…Cực kì sợ….Và còn thấy đau…Rất đau….

.

Tôi thả con ngựa sắt trên vỉa hè và ngồi bệt xuống gốc cây bên cạnh. Tôi không biết đây là đâu nữa. Chỉ biết là tôi đã đạp rất xa rất xa, tôi cứ có cảm giác nếu mình đạp chậm thì hai tên đó sẽ đuổi theo….Tôi sợ lắm! Chưa bao giờ tôi thấy hoảng sợ như thế này…

.

Và tôi khóc…gục đầu xuống gối khóc tơi tả…..

.

Hóa ra cái khoảng thời gian 6 tháng đó không có chút giá trị gì để xác định được một niềm tin trên cái thế giới ảo ảnh phù phiếm này….Sao mà tôi ngu thế này???? Sao mà tôi khờ thế này??? Sao mà tôi dễ tin người thế này????...Và sao mà tôi đau thế này???????????

.

Tôi cứ gục xuống ôm mặt và khóc. Nước mắt ướt nhòe tất cả…Nước mắt làm chua chát, xót xa thêm những kỷ niệm ngu xuẩn giữa tôi và kẻ được tôi gọi là Prince kia…Nước mắt cuốn trôi những gì gọi là niềm tin còn lại trong tôi về cái gọi là thế giới ảo….

.

Một bàn tay nào đó đặt trên vai tôi, tôi nấc từng tiếng một ngẩng mặt lên…Là Minh…Cũng có thể là Quang….Nhưng tôi không còn có thể phân biệt được người trước mặt tôi bây giờ là Ghim hay Gum nữa….Trong tôi lúc này mọi thứ đều đang rạn vỡ…Chỉ thấy đau…đau mà thôi!!!!!!!

.

Người đó cúi xuống và đẩy đầu tôi gục vào vai cậu ấy….

.

Nước mắt tôi vẫn chảy…

.

Những giọt dài….

.

Hóa ra….

.

Prince….

.

Minh Nhật…

.

Cậu em trai handsome…

.

Tất cả đều là giả dối…

.

Đều là giả dối…………………

.

Đều là giả dối……………………………………………

.

“Em đi tìm hoàng tử…

Trong cổ tích xa xưa…

Bằng khát vọng mong chờ…

Nhưng toàn là ảo ảnh….”





.
|̲̲̲͡͡͡ ̲▫️̲͡ ̲̲̲͡͡π̲̲͡͡ ̲̲͡▫️̲̲͡͡ ̲|̡̡̡ ̡ ̴̡ı̴̡̡ ̡͌l̡ ̴̡ı̴̴̡ ]\|ơi |\|gọn Gió Dừng Chân ̡l̡*̡̡ ̴̡ı̴̴̡ ̡̡͡|̲̲̲͡͡͡ ̲▫️̲͡ ̲̲̲͡͡π̲̲͡͡ ̲̲͡▫️̲̲͡͡ ̲|
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.pronc.tk
Voldermort
..Admin...
..Admin...
avatar

Giới tính Nam Tham gia : 22/12/2010
Tài Sản : 2098
Tổng Bài Gửi : 196
Thanks : 12
Tuổi : 21
Đến từ : Nơi ngọn gió bắt đầu
Status : Ta Là Siêu Nhân

Bài gửiTiêu đề: Re: HOÀNG TỬ ONLINE   Wed Jan 26, 2011 12:53 pm

PHẦN 2: HOÀNG TỬ KHÔNG PHẢI LÀ TÔI

.

Cứ ngỡ là…

Cứ tin là…

Hoàng tử là của em….

Nhưng không…

Hoàng tử là giấc mơ…

Hoàng tử là khói trắng…

Mãi mãi trong đời này…

Anh không phải là hoàng tử của em….

.

1/ 17 tuổi – Nó đã lớn hơn, chững chạc hơn và mạnh mẽ hơn so với cái tuổi 16 ngô nghê đã qua. 17 tuổi. Nó cũng phát hiện ra một sự thật rằng mình không phải là một đứa con gái xấu. Người ta chỉ tự thấy mình không xinh khi người ta chưa có ý định làm cho mình xinh hơn. Bây giờ nó đủ tự tin về nhan sắc của mình. Công đầu tiên có lẽ thuộc về cô chị họ mới chuyển đến ở nhà nó cách đây vài tháng…

.

5 tháng trước…

.

- Cháu chào cả nhà!

.

Một giọng nói vang lên khiến tất cả các thành viên trong gia đình nó đồng loạt dừng lại mọi hành động và ngẩng lên nhìn.

.

Trước mắt Thanh bây giờ là một cô gái rất trẻ, tóc nhuộm nâu cắt ngắn úp vào, mặt mày trang điểm cá tính, trên người mặc một chiếc áo cổ rộng màu vàng sẫm và một chiếc quần jean màu loang, chân đi đôi dày có gót cao ngất ngưởng. Nhìn chung là xinh hơn nó rất nhiều…Nhưng điều đáng chú ý hơn là trên tay cô ta có mang một chiếc va li to.

.

- A! May! Sao nghe ba mẹ cháu bảo tuần sau cháu mới tới? – ba nó đặt cái điều khiển ti vi xuống bàn, đứng dậy mỉm cười toe toét.

.

Nó và anh Thiện ngớ người ra. Trong tiềm thức của mình, nó cũng ý thức được rằng đây không phải là người lạ. Cái tên May mà ba nó vừa nhắc đến càng làm cho Thanh khẳng định hơn về điều này. Nhưng sự thật thì nó vẫn không nhớ đây là ai?

.

- Hì! Cháu đi chuyến bay sớm hơn dự định! – cô gái mỉm cười rạng rỡ, đúng là xinh thật!

.

- Mẹ nó! Sao còn ngồi ngẩn ra đấy! Không nhận ra cháu mình à? Bé May con của anh Cẩm đó!

.

- Ôi! Hóa ra là bé May con anh Cẩm đây sao??? Mười năm rồi còn gì! Cháu lớn quá! Cô nhìn mãi vẫn không nhận ra! – mẹ nó mắt sáng lên, vội vàng mỉm cười khi nhớ ra đứa cháu gái bên nội của mình.

.

Cùng lúc đó, nó với anh Thiện cũng vừa lục lọi trong kí ức để nhận ra đó là ai. Lúc 6 tuổi, nó và anh trai có một người bạn mới tên là Như May – con của bác Cẩm anh ruột ba nó. Chúng đã chơi với nhau rất thân cho đến một ngày May phải theo gia đình sang định cư tại Mỹ. 10 năm thắm thoắt trôi qua làm phai mờ những kí ức nhỏ bé của tuổi thơ, đến bây giờ khi gặp lại nhau thì đã không còn nhận ra được nhau nữa.

.

- Bé Thanh lớn ghê! Anh Thiện cũng đẹp trai quá cơ!

.

- Hơ! Chị May! Trời ạ! Em không ngờ chị lại xinh như thế!

.

Nó reo lên rồi chạy lại ôm chầm lấy người chị họ lâu năm, anh nó cũng cười tươi nhìn theo. Và nó càng sung sướng hơn khi từ nay có thêm một người chị trong nhà. Phải! May sẽ ở chung với gia đình nó để học Đại học tại thành phố này.

.

Sự có mặt của thành viên mới bắt đầu là thế…………….

.

Nhưng chẳng ai ngờ………

.

Điều này lại làm phát sinh những rắc rối phức tạp……….

.

………………………………………………….

.

Sáng.

.

- Hôm qua nhỏ May nó về nhà mấy giờ hả bà?

.

- Tôi cũng không biết nữa! Ngồi đợi cửa nó suốt cả đêm nhưng không thấy! Chẳng lờ mờ sáng nó mới về nhà!

.

- Cái con bé này! Tôi không ngờ nó hư thế!

.

Ba nó dằn mạnh đôi đũa xuống bàn. Nó và anh nhìn nhau thở dài. Bữa ăn sáng trở nên nặng nề. Bản thân Thanh cũng không ngờ chỉ trong vòng có mấy tháng ngắn ngủi mà cô chị họ dễ thương của nó lại trở nên sa ngã như thế…..

.

- Này! Thế chuyện mày với Quang sao rồi?

.

- Sao là sao???

.

- Thì không phải mày với nó chính thức thành một đôi rồi hả? Thấy chúng mày cứ xoắn xít nhau mãi!

.

- Rõ điên! Tao với Gum chỉ là bạn thân thôi! Tụi mày cứ đoán già đoán non! Bực mình!

.

- Ai đoán gì đâu! Sự thật sờ sờ ra đó rồi còn gì! Thằng Quang được lắm, tuy không nam tính manly bằng Minh lớp mình nhưng cũng thuộc dạng chung tình!

.

Nó lắc đầu ngán ngẩm trước sự cứng đầu của con bạn thân. Tại sao một nam một nữ chơi thân với nhau cứ phải là người yêu của nhau mà không phải là bạn được nhỉ??? Nó và Gum đơn thuần chỉ là bạn bè thân thiết chứ chưa bao giờ phát sinh bất kì một mối quan hệ nào ngoài điều đó (mặc dù nó cũng không chắc chắn được điều này). Vậy mà cả lớp, rồi cả khối, rồi cả trường cứ mặc định hai chúng nó là một cặp. Thật là không biết nói làm sao cho mọi người hiểu….

.

Bây giờ lớp nó đã quen với hình ảnh mới của Phạm Minh. Và sự lột xác của cậu ta đã làm trật tự lớp học đảo lộn. Cụ thể là Minh trở thành nam châm hút hết mọi sự chú ý của những cô bạn trong lớp, còn Quý – lớp trưởng kiêm luôn danh hiệu hotboy của lớp 10A3 đã chính thức bị trục xuất khỏi ngôi vị là cây ăn ten thu sóng. Nhưng khi trở về với con người thật của mình, Minh càng lạnh lùng, càng băng giá hơn. Cậu nhóc không thèm đếm xỉa đến bất kì ai ngoại trừ nó. Không thèm nói chuyện với bất kì ai ngoại trừ nó và không thèm mỉm cười với bất kì ai ngoại trừ nó. Đôi khi nó cũng thấy hạnh phúc với điều này nhưng kèm theo niềm vui đó luôn là sự khó chịu khi bị lũ con gái trong lớp tẩy chay. Nhưng lỗi đâu phải là của nó????

.

- Này! – Minh thả cuốn vở mòng trước mặt nó.

.

- Cái gì thế?

.

- Vở của mình mà còn không biết nữa hả? Sao lúc nào cậu cũng là người quên vở còn tôi lại phải là người đem nó về thay cậu cơ chứ?????????

.

- Hơ! Vở Địa của tôi đây mà! Hèn gì tối qua tôi lục cả giá sách vẫn không có! Then kiu vinamiu cậu nhiều!

.

Nó hí hửng cầm lấy cuốn vở và nở một nụ cười tươi hết mức có thể để cảm ơn Minh. Vẻ mặt ngố khùng của nó lúc này khiến cậu nhóc phải bật cười dù mặt mày vẫn nhăn nhó khó chịu. Mối quan hệ giữa tụi nó bây giờ là vậy. Rất thẳng thắn và cũng tình cảm, nó không còn sợ Minh nữa, cũng không còn ghét Minh nữa. Nhất là sau chuyện đó, nó nhận ra rằng cậu nhóc chính là một người bạn thật sự để mình nương tựa…

.

1 năm về trước…vào cái buổi chiều kinh khủng ấy…vào cái buổi chiều đã tạo nên nỗi ám ảnh lớn đến mức kể từ đó đến nay nó không bao giờ online nữa….

.

- Hức hức! Cậu…là Minh…hay là Quang????? – nó ngẩng đầu nhìn lên, đôi mắt ướt đẫm nước.

.

- Điều đó không phải là vấn đề! Nói đi! Có chuyện gì mà cậu lại ngồi đây và khóc như một con điên thế này hả????

.

- Cậu là Minh rồi….

.

Nó nói thều thào rồi ôm chầm lấy cậu nhóc. Lúc đó nó cực kì sợ. Nó sợ tất cả. Nó cảm giác mọi thứ đang muốn nuốt chửng lấy mình. Trong tiềm thức của Thanh, Minh luôn là một cái gì đó đại diện cho sức mạnh, ở Minh toát lên một cảm giác bình an khi có cậu bên cạnh.

.

- Nhỏ khùng này! Nói đi chứ? Đứa nào bắt nạt cậu! Nói!!!!!!! – Minh dường như hét vào mặt nó, trong khi nó thì đang níu vạt áo cậu nhóc khóc tức tưởi.

.

Trời chiều nhạt nắng. Cây cối đứng im lìm không động đậy. Chỉ văng vẳng tiếng khóc của nó và tiếng thở dài của Minh…

.

Nó đã có một bài học….cho cái gọi là niềm tin không có điểm tựa….

.

………………………………………….

.

Bây giờ thì Trần Thanh Thanh đã khôn hơn rồi. Nó sống thực tế và không mơ tưởng viễn vông về cái gọi là thế giới ảo nữa. Nó phát hiện ra cuộc sống thực bao giờ cũng đẹp và đáng yêu hơn. Nó có Minh, có Quang, có gia đình, có bạn bè bên cạnh. Chính họ là động lực lớn giúp nó vượt qua được sự khủng hoảng tinh thần và bình tâm trở về chính mình. Và khi có sự xuất hiện của Như May – cô chị họ xinh đẹp thì nó đã được cải thiện hơn về mặt ngoại hình. Không còn là một nhóc khùng, một cô vịt con xấu xí trước kia nữa….

.

Nhưng một sự thật khiến Thanh luôn cảm thấy bất an cho tình bạn thân thiết giữa nó và anh em sinh đôi nhà họ Phạm…

.

Là rằng…

.

Nó thích Quang…Nhưng Quang không thích nó….Minh thích nó….Nhưng nó không thích Minh…

.

Một vòng luẩn quẩn…

.

Một con dao vô hình có thể cắt đứt tình bạn tuyệt vời mà nó đang cố giữ gìn và vun đắp…

.

Có lẽ người ta nói đúng!

.

Con đường đau khổ nhất của một tình yêu chính là nó có nguồn gốc từ một tình bạn….





.
|̲̲̲͡͡͡ ̲▫️̲͡ ̲̲̲͡͡π̲̲͡͡ ̲̲͡▫️̲̲͡͡ ̲|̡̡̡ ̡ ̴̡ı̴̡̡ ̡͌l̡ ̴̡ı̴̴̡ ]\|ơi |\|gọn Gió Dừng Chân ̡l̡*̡̡ ̴̡ı̴̴̡ ̡̡͡|̲̲̲͡͡͡ ̲▫️̲͡ ̲̲̲͡͡π̲̲͡͡ ̲̲͡▫️̲̲͡͡ ̲|
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.pronc.tk
Voldermort
..Admin...
..Admin...
avatar

Giới tính Nam Tham gia : 22/12/2010
Tài Sản : 2098
Tổng Bài Gửi : 196
Thanks : 12
Tuổi : 21
Đến từ : Nơi ngọn gió bắt đầu
Status : Ta Là Siêu Nhân

Bài gửiTiêu đề: Re: HOÀNG TỬ ONLINE   Mon Feb 28, 2011 8:59 pm

2/ Bây giờ nó đang ngồi trên bàn và cố gắng nạp vào đầu đống lý thuyết sinh học khó nhằn. Không hiểu sao nó luôn cảm thấy vất vả khi học những môn mang tính chất thuộc lòng kiểu này. Trong khi người ta vẫn thường bảo con gái thường có năng khiếu với mấy việc liên quan đến “gạo” bài. Có lẽ nó là trường hợp ngoại lệ...

.

Đang cào cào đầu tóc và căng mắt dán vào trang sách, nó chợt giật bắn mình khi vừa nhớ ra cuốn vở lý thuyết Sinh vẫn đang nằm ở chỗ Phạm Minh. Hôm bữa cậu nhóc không chép bài nên mượn vở nó về. Trong vở có mấy phần trọng tâm cô giáo căn dặn cho buổi kiểm tra ngày mai. Nếu không có vở bây giờ thì làm sao biết đường mà học. Nó lẩm bẩm rồi lấy di động bấm cành cạch...

.

- Alo! Ghim! Vở sinh của tôi vẫn nằm ở chỗ cậu phải không????

.

- Ờ! Tôi đang cố gắng dịch coi cậu viết cái gì trong đó đây nè!

.

- Hả??? Sao cậu dám nói thế! Mà thôi, không nói nhiều nữa, cậu mang vở trả cho tôi ngay! Không có nó làm sao mà tôi học bài được!!!!!!!!!!

.

- Có im đi không hả? Miệng còn to hơn cái loa! Tôi cũng đang tính đi trả đây! Ngồi đó mà đợi! Cái thứ dữ dằn!

.

Tút ...tút....

.

Nó bặm môi nhìn màn hình điện thoại. Cho dù bây giờ Minh đã thay đổi hoàn toàn so với năm lớp 10 nhưng bản tính bạo lực thif vẫn không hề biến mất. Có ai đời đi mượn vở người ta mà còn lớn giọng la lối om sòm như thế....Càng nghĩ nó càng thấy bực mình...

.

Vài phút sau thì nó nghe tiếng xe máy đỗ trước cổng nhà. Quàng vội chiếc áo khoác, Thanh phóng lẹ xuống lầu. Ba mẹ nó vẫn đang trong phòng, phải lấy ngay để không bị họ biết. Gì chứ đấng phụ mẫu của nó cực ghét việc con trai tới nhà con gái mình...

.

Nó rối rít mở nhẹ cánh cổng sắt, Phạm Minh xuất hiện với...một nụ cười rạng rỡ!

.

- Hơ!

.

- Hì! Chào Thanh! Vở của cậu này!

.

- Gum hả? Hèn gì Thanh cứ thấy ngờ ngợ. Ghim chẳng bao giờ cười khi thấy mình!

.

- Anh bảo mình đem trả dùm ảnh cuốn vở này cho Thanh! Anh hối thúc quá nên mình phải lấy xe máy để đi!

.

- Cảm ơn Gum!

.

Nó cầm quyển vở trên tay mà lòng đầy thắc mắc. Cũng không hẳn là thắc mắc mà chính là buồn...Minh biết nó có cảm tình đặc biệt với Quang nên mới tạo điều kiện cho nó gặp. Hix...Nhiều lúc nó thấy chỉ có Ghim mới hiểu được nó cần gì....

.

- À! Cậu có nhớ ngày kia là ngày gì không?

.

- Hở??? Trời ạ! Sao lại quên được! Sinh nhật hai ông tướng của tôi chứ gì!

.

- Hì! Hôm đó mình sẽ cho cậu và mọi người một bất ngờ!

.

- Hả??? Bất ngờ????

.

- Nói như thế thôi! Đợi đến hôm đó sẽ biết! Mà Thanh nhớ chuẩn bị kĩ càng nhé! Cậu cũng là nhân vật trung tâm của party mà! Thôi mình về đây! Chúc Thanh ngày mai kiểm tra tốt!

.

- Uh!

.

Gum như thường lệ vẫn chào tạm biệt nó bằng một nụ cười. Đó cũng là nụ cười ám ảnh nó trong những giấc ngủ. Đôi khi nó nghĩ rằng có lẽ vì nụ cười đặc biệt đó nên mới thích Quang. Còn Phạm Minh, rất hiếm khi Thanh nhìn thấy cậu ấy mỉm cười. Nó ít đến nỗi bây giờ Thanh cũng không thể tưởng tượng ra được. Cho dù Quang và Minh là sinh đôi, nhưng nụ cười của mỗi người không hề giống nhau.....Vì thế lúc nãy, nếu không nhìn thấy nụ cười đó thì nó cũng không thể nhận ra người đứng trước mặt mình là Quang bởi lúc không ở trường, nhìn họ giống nhau kinh khủng!

.

Lúc nó định quay lưng bước vào nhà thì thấy một anh chàng nào đó cũng vừa chở cô chị họ tiến tới cổng. Nó nhíu mày nhìn. Lại là một ông anh nào đó giàu sụ, con nhà đại gia mà chị May “cua” được. Nó nghĩ vậy rồi thở dài.....Chị nó thay đổi nhiều quá.....

.

- A cưng! Em làm gì mà đứng ngoài này thế???

.

- Không có gì! Hôm nay chị lại uống bia nữa à??? Người chị toàn mùi men! Thể nào ba em cũng mắng cho xem!

.

- Haha! Hôm nay sinh nhật nhỏ bạn thân! Tại hơi mệt nên chị uống có chút xíu à! Cưng không thấy chị về sớm sao????

.

- 10h là sớm của chị đó à?

.

Cô chị họ nó cứ đứng cười toe toét như thế, còn nó thì xụ mặt than thở. Cả tuần 7 ngày thì hết 6 ngày chị nó đi chơi đến khuya mới về. Mà lúc nào về cũng say khướt. Lúc trước chị hiền lành, dễ thương bao nhiêu thì bây giờ ăn chơi sa ngã bấy nhiêu. Cả gia đình nó cũng không thể nào tìm được một lý do giải thích cho sự thay đổi đó...

.

- May!

.

Nó cùng cô chị họ giật mình khi nghe tiến quát lớn. Nhìn vội ra thì thấy anh Thiện đang ngồi trên xe cau có nhìn Như May. Nó lo lắng kéo cô chị họ đi nhanh vào nhà nhưng không kịp...

.

- Hôm nay sao mày hiền thế??? Mọi hôm tao ngồi đợi đến nửa đêm vẫn chưa thấy mày mò về. Mày còn tính buông thả như thế này cho đến bao giờ hả?????????

.

Nó sợ hãi khi nhìn thấy anh Thiện dựng xe chạy tới cầm cổ tay chị May kéo ngược lui sau rồi la lớn. Trong nhà ai cũng hiểu bây giờ người mà anh trai nó ghét nhất chính là May. Hồi trước ảnh cũng thương cô em họ này nhưng từ ngày May thay đổi thì anh Thiện cũng thay đổi luôn thái độ với cô ta.

.

- Anh buông tay em ra! Em làm gì là quyền của em! Mắc mớ gì anh mà cứ gặp mặt là quát mắng hả?

.

May cũng không vừa, giựt phăng tay mình ra rồi quay lưng cãi lại.

.

- Đồ vô giáo dục! Mày hư hỏng thì hư hỏng một mình đi! Đừng có rủ rê lôi kéo nhỏ em của tao!

.

- Thôi mà! Trời tối lắm rồi! Hai với chị vào nhà đi! Để ba mẹ nhìn thấy lại rách việc!

.

- Cái thứ con gái mất nết như mày tao cũng không cần đặt miệng!

.

- Tôi cũng ko cần anh quan tâm! Anh thì tốt lành hơn ai chứ? Suốt ngày đi lừa tình con gái người ta! Anh cũng chỉ là một thằng sở khanh mà thôi!

.

Bốp!!!!!!!!

.

Nó chới với khi nhìn thấy anh trai mình tát cô chị họ. Mọi chuyện có lẽ đã lên tới đỉnh điểm và không thể nào kìm nén được nữa. May sửng sờ trước cái tát như trời giáng rồi ôm mặt chạy đi. Nó tính đuổi theo nhưng bị ông anh ngăn lại.

.

- Kệ nó! Mày đừng có quan tâm! Tốt nhất là nó đừng có về cái nhà này nữa!!!!!!!!!

.

Nói rồi Thiện dắt xe vào trong. Nó lo lắng nhìn ra phía đường lớn. Tối như thế này rồi, chị May có thể đi đâu được nữa.....

.

......................................................

.

Và sự thật là cho đến ngày hôm sau thì vẫn không có tung tích gì của Như May. Cả nhà nó bắt đầu hốt hoảng lo lắng. Ba mẹ nó thì như ngồi trên đống lửa. Nó thì gọi điện tới tất cả những người bạn của chị mình nhưng không ai biết được giờ May đang ở đâu. Riêng ông anh trai của Thanh thì vẫn bình tĩnh và xem như không có chuyện gì.

.

- Tất cả là tại Hai! Sao Hai lại tát chị ấy chứ??????

.

- Ai bảo nó hỗn với anh! Cái thứ con gái mất dạy như thế thì thương tiếc gì chứ?

.

- Hai thật là!!!!!!!!!.

.

Nó nổi khùng bỏ ra ngoài. Việc May bị anh trai nó tát nên bỏ đi chỉ có nó biết, ba mẹ nó vẫn nghĩ là chị họ nó ham chơi nên không về nhà. Nếu biết được chuyện này thì chắc anh Thiện khó sống.

.

Mải lo chuyện tìm chị họ, nó quên mất hôm nay là sinh nhật Phạm Minh và Phạm Quang. Nếu không nhờ nhỏ Liên nhắc thì chắc chiều nay nó không nhớ việc đi tham dự party mừng sinh nhật hai cậu bạn thân nhất của mình....Hèn gì sáng nay đi học, thấy nó không đả động gì đến chuyện sinh nhật nên mặt mày Phạm Minh cứ gắt lên. Nó tự đập tay vào đầu than trách cho cái tính mau quên của mình....

.

Như Quang đã nói từ trước, trong buổi lễ sinh nhật chiều nay sẽ có một bất ngờ...

.

Nhưng không hẳn chỉ là một....

.

Mà còn có những điều bất ngờ khác đến với nó tạo nên một khúc ngoặt quan trọng trong cuộc đời của Trần Thanh Thanh.....





.
|̲̲̲͡͡͡ ̲▫️̲͡ ̲̲̲͡͡π̲̲͡͡ ̲̲͡▫️̲̲͡͡ ̲|̡̡̡ ̡ ̴̡ı̴̡̡ ̡͌l̡ ̴̡ı̴̴̡ ]\|ơi |\|gọn Gió Dừng Chân ̡l̡*̡̡ ̴̡ı̴̴̡ ̡̡͡|̲̲̲͡͡͡ ̲▫️̲͡ ̲̲̲͡͡π̲̲͡͡ ̲̲͡▫️̲̲͡͡ ̲|
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.pronc.tk
Voldermort
..Admin...
..Admin...
avatar

Giới tính Nam Tham gia : 22/12/2010
Tài Sản : 2098
Tổng Bài Gửi : 196
Thanks : 12
Tuổi : 21
Đến từ : Nơi ngọn gió bắt đầu
Status : Ta Là Siêu Nhân

Bài gửiTiêu đề: Re: HOÀNG TỬ ONLINE   Mon Feb 28, 2011 8:59 pm

3/ Tạm gác lại chuyện tìm cô chị họ, nó loay hoay với đống quần áo trong tủ để kiếm ra một bộ cánh phù hợp nhất cho buổi tiệc quan trọng này. Nhưng thực sự là khá khó khăn vì ít khi mẹ mua váy đầm cho nó, chỉ toàn mua quần jean với áo pull mà thôi. Đang suy nghĩ không biết phải mặc cái gì mà quan trọng hơn là không có cái gì có thể mặc được, nó mỉm cười sung sướng khi nhớ ra mình có một cô chị họ ăn mặc rất thời trang, mà người Như May cũng nhỏ nhỏ như nó nên chắc có lẽ áo quần của chị ấy nó sẽ mặc vừa. Nghĩ là làm, Thanh phóng ào sang phòng cô chị họ, vì là người trong nhà với nhau nên chẳng ai khóa phòng làm gì, nó hồ hởi mở cửa phòng rồi tiến tới tủ áo quần. Đây là lần thứ 3 nó bước chân vào phòng của chị May vì thực sự mà nói, cho dù là chị em gái với nhau nhưng ít khi nó và cô chị họ gần gũi tâm sự. Đặt tay lên cái nắm cửa của tủ, mắt nó đột nhiên dừng lại trước khung ảnh nhỏ đặt trên chiếc bàn đựng dàn máy vi tính ngay cạnh đó. Nếu là hình của May thì chắc hẳn sẽ chẳng có vấn đề gì, nhưng đây là hình của một chàng trai nào đó lạ hoắc, và tấm kính trong của khung ảnh đã bị rạn vỡ khá nặng chứng tỏ nó đã bị rơi xuống đất. Thanh tò mò cầm khung ảnh lên nhìn chăm chú. Nó tự hỏi tại sao chị nó không thay tấm kinh vỡ này bằng tấm kính khác nguyên vẹn mà cứ để như thế. Có lẽ là chị nó không muốn......Nghĩ vẩn vơ một hồi, nó nhớ ra việc quan trọng mình vẫn chưa làm xong nên đặt vội khung ảnh xuống bàn rồi mở tủ tìm một chiếc váy nào đó thích hợp........

.

Sau gần nửa tiếng chọn lựa (vì nhiều quá) nó mới ưng ý được một chiếc đầm dạ hội ngắn màu rêu có ánh bạc. Da nó trắng nên mặc chắc sẽ hợp. Không có chị May ở đây, nó cảm giác mình không đủ tự tin để có thể ăn mặc thời trang và ấn tượng...Thôi thì đành liều.....

.

6h tối...

.

Sau khi vật lộn với đống váy đầm giày dép, anh Thiện chở nó tới buổi tiệc. Phải năn nỉ đến đứt lưỡi ông anh trai quý hóa mới đồng ý làm cái nhiệm vụ đưa đón này. Cái “giá” nó phải trả cũng không nhẹ, đó là chấp nhận rửa chén thay cho anh nó một tuần.

.

- Hai đúng là dã man! Chở em đi có chút xíu mà cũng tính công!

.

- Ô hay! Như thế là hời cho mày lắm rồi! Mày tưởng được ngồi sau yên xe của một thiếu gia như anh đây dễ lắm hả?

.

- Thôi đi! Hai cho em xin! Hồi nhỏ chắc mẹ sinh hai gần hố bom nên giờ hai mới quăng bom không thương tiếc như thế!

.

- A! Cái con nhỏ này! Mày muốn anh thả mày giữa đường không hả?

.

- Hix! Trễ giờ rồi! Hai đừng có nóng, chạy xe đi!

.

Cuối cùng thì anh nó cũng chở nó tới đúng địa chỉ. Thực lòng mà nói đây là lần đầu tiên nó tới nhà hai anh em nhà họ Phạm. Nhìn đúng là giàu có thật. Chả trách hai người đó ăn xài cao cấp như thế.

.

- Hai về nhé! Có gì em sẽ gọi rồi Hai tới đón em nghe!

.

- Bực mày thật! Anh có phải là xe thồ của mày đâu! Nhớ về cho sớm sớm không ba mẹ mà mắng là anh không bênh mày đâu đấy!

.

- Tuân lệnh sếp!

.

Nó cười tươi chào ông anh trai, phải vui vẻ như thế để còn có người tới chở nó về. Ai thì nó không biết chứ riêng ông anh quý hóa của mình, cứ giận lên là cái gì cũng bỏ, nó sợ vụ việc này lắm rồi nên đành chịu khó hiền hòa vui vẻ với anh hai mình. Nhưng mọi sự hình như vẫn chưa thật yên ổn khi anh Thiện lúc quay đầu xe do vô ý đã quệt vào chân của một chị gái nào đó vừa bước tới. Nó hớt hãi chạy đến...

.

- Chị ơi! Chị không sao chứ???? Hai! Sao quay xe vô ý thế!

.

- Cũng không sao đâu! – chị kia hơi nhăn nhó.

.

Anh nó hốt hoảng dựng xe tiến lại. Và theo kinh nghiệm của một đứa chuyên môn xem phim tình cảm và đọc truyện tình cảm như nó thì cái ánh mắt khi ông anh quý hóa nhìn thấy chị gái kia là hoàn toàn không bình thường. Bằng chứng là anh nó cứ sửng người ra trong khi chị kia đã mỉm cười vẫy tay bảo là không sao.

.

- Hai! Hai sao thế? – nó vỗ vai anh Thiện.

.

- Tôi không sao cả! Chỉ hơi bầm một chút thôi! – chị kia trả lời nhẹ nhàng.

.

- Hơ...xin lỗi...tôi không cố ý....cô....cô không sao thật chứ????? – đó là lần đầu tiên trong đời nó thấy anh trai mình lắp bắp trước một người con gái.

.

- Vâng! Tôi không sao!

.

Và nụ cười đó có thể ví như “nhát dao chí mạng” đâm thủng trái tim đào hoa của Trần Minh Thiện. Anh chàng cứ ngẩn tò te, mặt ngố xịt trong khi cô nàng đã chào tạm biệt để đi vào bên trong.

.

- Hai! Tỉnh lại mau! Người ta đi rồi mà! – nó bụm miệng cười đánh vào tay ông anh.

.

- Anh bị cái gì rồi mày ơi!

.

- Bị cái gì nữa! Mũi tên thần Cupid đâm trúng tim rồi! Haha!

.

- Này cưng! Hôm nay bằng mọi giá nhất định cưng phải tìm hiểu cô ấy là ai, tên gì và lấy số điện thoại cho anh nghe không? – anh nó đột ngột cầm mạnh hai tay nó giật giật.

.

- Hai điên rồi hả???? Em có quen biết gì chị ta đâu mà bảo em làm cái chuyện đó!

.

- Coi như anh năn nỉ cưng! Cái miệng của cưng dẻo như thế thì việc đó có khó gì đâu! Làm giúp anh rồi cưng muốn gì anh cũng chiều!

.

- Hơ! Được rồi! Hai đừng có lay lay em như thế! Em sẽ cố gắng! Nhưng Hai nhớ là em muốn gì Hai cũng phải làm đó! – nó mỉm cười “nham hiểm”.

.

- Iu cưng quá đi mất!

.

Anh nó mỉm cười toe toét, hôn một phát vào môi nó rồi lên xe rồ ga chạy đi. Nó nhíu mày nhìn theo lắc đầu. Bấy lâu nay ảnh toàn làm khổ con gái, bây giờ đến lượt con gái làm ảnh khổ. Đúng là....

.

- Này! Tới rồi thì vào đi! Đứng đó làm gì????????????????

.

Tiếng quát từ đằng sau lưng khiến nó giật bắn mình. Nghe giọng điệu này không cần nhìn cũng biết là ai. Hôm nay sinh nhật của cậu ta mà cũng không thấy được một sự thân thiện hiền lành nào hết. Nó bặm môi quay lại, mặt nhăn nhó...

.

- Sao lúc nào cậu cũng thích hét thế hả? Tôi ngồi chung với cậu riết rồi tai cũng điếc luôn!

.

- Điếc hay lảng gì thì kệ cậu! Tôi không cần quan tâm!

.

Bằng một sự bực mình, Phạm Minh càm ràm một câu rồi bỏ đi vào trong. Nó tự hỏi không hiểu mình đã làm cái gì nên tội mà cậu bạn thân lại tức giận như thế....

.

Buổi tiếc nhìn chung là rất linh đình. Khách khứa đông nghịt, ngoài những người bạn của hai anh em sinh đôi còn có anh chị em họ hai bên nội ngoại, con cái của mấy ông giám đốc là bạn của bố Phạm Minh và Phạm Quang. Tiệc sinh nhật nhưng chẳng khác một đại nhạc hội. Nó hơi khớp trước sự đông đúc này, cũng may có nhỏ Liên với mấy đứa bạn cùng trường nên nó cũng bớt sợ hơn. Và tình hình là trong buổi tiệc này, nó không thể phân biệt được đâu là Minh và đâu là Quang nữa. Không biết vì lý do gì mà hôm nay hai anh em họ ăn mặc giống hệt nhau, ngay cả cái kính cận cũng cùng một loại, tóc để cùng một kiểu. Căn cứ để phân biệt chỉ còn duy nhất là nét mặt. Cứ ai lạnh lạnh, trầm trầm thì là Ghim, người luôn niềm nở mỉm cười là Gum. Nhưng khi cả hai đều không cười thì thật sự chẳng thể nào nhìn ra đâu là anh, đâu là em. Nó cứ gọi là hoa mắt cả lên.

.

- Sao hôm nay họ lại ăn mặc giống nhau thế mày? Tao chẳng biết đứa nào ra đứa nào. – nhỏ Liên xì xầm bên tai nó.

.

- Bộ mày tưởng tao biết hả? Đến tao còn không phân biệt được nữa là....Hix....Làm sao mà tặng quà đây!

.

Nó thở dài rồi nhìn xuống hộp quà trên tay. Nó muốn tặng riêng cho mỗi người chứ không đặt quà lên chiếc bàn to gần tháp bánh sinh nhật 5 tầng trước mặt. Quà của nó không phải thứ gì đắt tiền nhưng chính là công sức và tâm huyết của nó. Đó là hai chiếc khăn len tự đan đã được nó cặm cụi làm trong vòng gần một năm trời. Có lẽ sẽ không đẹp như khăn mua ngoài tiệm nhưng chắc chắn là ý nghĩa hơn những thứ đắt tiền đang nằm trên kia. Nó tự nghĩ như thế rồi mỉm cười bóp nhẹ hộp quà.

.

- Nhưng phải công nhận là anh em nhà này đẹp mã ghê mày nhỉ? Nhìn là biết ngay con nhà giàu!

.

- Ờ!

.

Sự thật thì nó khá dị ứng với cái gọi là “đẹp trai”. Vì bản thân nó luôn không tự tin cho lắm về ngoại hình của mình nên cũng không thích thú khi thấy sự chênh lệch giữa nó và hai anh em nhà họ Phạm. Đang đưa mắt nhìn quanh, nó suýt nữa sặc nước khi nhìn thấy ai đó trông rất giống Như May – cô chị họ ăn chơi mà hai hôm nay cả nhà nó cất công đi tìm. Nó vội vã đưa hộp quà cho nhỏ Liên cầm dùm rồi phóng ào tới...

.

- Chị!!!!!!!!! Sao chị lại ở đây???? Mấy hôm nay chị đi đâu????? – nó cầm tay Như May lay lay.

.

- Ai thế này????? – một trong số những anh chàng có mặt xung quanh lên tiếng khi thấy sự xuất hiện đột ngột của nó.

.

- Hơ....Đây là em họ mình! Tính nó hơi sổ sàng vậy đấy!

.

Chị nó có vẻ hơi quê quê liền cười trừ chữa cháy rồi lôi nó ra một góc nói chuyện.

.

- Sao cưng lại ở đây? Mà có chuyện gì thì từ từ nói! Ai lại chạy ù tới như thế làm chị khó xử!

.

- Chị mới quá đáng! Mấy hôm nay chị ở đâu mà khiến cả nhà đi tìm mãi! Còn thiếu nước báo công an thôi đó!

.

- Thì chị tới nhà bạn ở chứ có đi đâu đâu! Ở nhà cho lão Thiện bắt nạt à?

.

- Dù có thế thì chị cũng phải gọi điện về nhà cho mọi người yên tâm chứ?

.

- Hì! Chị quên! Thôi có gì nói sau! Chị tới với bạn chị đã nhé!

.

Chưa kịp để nó nói hết câu thì Như May đã tiến nhanh lại phía đám đông vừa nãy. Nó chắc mẩm rằng một trong số những anh chàng đứng đó là người yêu mới của cô chị họ, và anh ta có sự liên hệ nào đó với anh em nhà họ Phạm, bằng chứng là nó nhìn thấy Gum( hoặc Ghim) tiến lại cười nói vui vẻ với những người đó. Chắc là anh em họ. Nó bỗng cảm thấy mình lạc lõng trong buổi tiệc. Vậy mà Quang đã từng nói nó cũng là nhân vật trung tâm của đêm nay. Nghĩ ngợi một hồi, nó thở dài tiến về chỗ ngồi, dù sao tìm được cô chị họ cũng là một chuyện tốt rồi....

.

Nhưng nó đã không để ý rằng trong vô số những người khách đến tham dự buổi lễ này, có một người từ nãy đến giờ vẫn luôn chăm chú theo dõi nó......

.

Đang ngồi tám chuyện trên trời dưới đất với nhỏ Liên cùng mấy đứa bạn, nó giật mình khi thấy một trong hai anh em sinh đôi chạy lại cầm tay mình dẫn đi....





.
|̲̲̲͡͡͡ ̲▫️̲͡ ̲̲̲͡͡π̲̲͡͡ ̲̲͡▫️̲̲͡͡ ̲|̡̡̡ ̡ ̴̡ı̴̡̡ ̡͌l̡ ̴̡ı̴̴̡ ]\|ơi |\|gọn Gió Dừng Chân ̡l̡*̡̡ ̴̡ı̴̴̡ ̡̡͡|̲̲̲͡͡͡ ̲▫️̲͡ ̲̲̲͡͡π̲̲͡͡ ̲̲͡▫️̲̲͡͡ ̲|
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.pronc.tk
Voldermort
..Admin...
..Admin...
avatar

Giới tính Nam Tham gia : 22/12/2010
Tài Sản : 2098
Tổng Bài Gửi : 196
Thanks : 12
Tuổi : 21
Đến từ : Nơi ngọn gió bắt đầu
Status : Ta Là Siêu Nhân

Bài gửiTiêu đề: Re: HOÀNG TỬ ONLINE   Mon Feb 28, 2011 9:00 pm

4/

- Buông tay tôi ra! Trời ơi! Giữa đông người thế này mà cậu làm cái gì thế hả????????????? – nó giãy nãy cố gắng vung tay mình ra khỏi tay Ghim.

.

Nhưng có vẻ không hiệu nghiệm mấy khi Minh vẫn cầm chặt tay nó lôi xình xịch về phía sau của ngôi biệt thự. Điện thoại trong túi nó đột nhiên rung lên, nó chỉ kịp dùng tay còn lại lôi ra rồi nhấn nhanh phím tắt trong khi tay còn lại vẫn đang bị lôi đi xình xịch.

.

Bóng tối dần dần bao phủ đôi mắt nó, khu vực phía sau này hình như không có điện, mà dù có cũng chỉ là những chiếc đèn nhỏ xíu lờ mờ...

.

- Này! Làm gì thế???????? – nó thu người nép mình vào tường khi nhìn thấy nét mặt kì lạ của Ghim.

.

Im lặng...

.

- Này...cậu...cậu...cậu định làm gì???? – nó đã bắt đầu run rẩy, trong đầu óc là hàng ngàn những suy nghĩ “đen tối” bủa vây.

.

Nhưng Minh vẫn im lặng, đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào Thanh khiến nó khớp thật sự, hai tay bấu chặt vào bức tường phía sau. Đột ngột một cánh tay của cậu nhóc chống mạnh vào tường làm nó giật bắn mình. Theo như nó biết, cảnh này hơi hơi giống trong phim...

.

- Minh! Cậu...cậu...đang làm tôi sợ đó....Làm ơn....đừng như thế.... – nó nhắm tịt mắt lại khi nhìn thấy khuôn mặt Ghim đang tiến sát về phía mình...

.

Và kết thúc của một chuỗi những hành động kì lạ và sự im lặng đến ghê người đó là một tràn cười nghiêng ngả của người đang đứng trước mặt nó. Phải! Phạm Minh đang ôm bụng cười quằn quại. Ban đầu mặt Thanh ngố xịt ra, một lát sau thì nó bắt đầu nổi cáu...

.

- Cậu đang giở cái trò gì thế hả???????????

.

- Haha! Mình xin lỗi...Nhưng...nhưng mà...mình buồn cười quá! Mình không chịu nỗi...Haha...

.

Nó bị shock đợt 2. Theo như nó nhớ thì Phạm Minh chẳng bao giờ xưng “mình – cậu” với nó...Chẳng lẽ...

.

Chưa kịp để nó định hình, không biết từ đâu một người lạ mặt chạy tới túm cổ áo của một trong hai anh em nhà họ Phạm và ...uýnh tới tấp! Nó hốt hoảng há hốc mồm rồi vội vã chạy tới can ngăn.

.

- Này! Này! Dừng tay lại! Dừng tay lại!!!!!!!!!!!!!

.

- Dám đụng vào bạn tao à? Dám có ý xấu với bạn tao à???? – kẻ lạ mặt vừa nói vừa giáng mấy cú đấm vào mặt người xấu số không thương tiếc, Ghim sau một hồi không biết chuyện gì đang xảy ra cũng quay lại bụp nhau hối hả.

.

Nghe tiếng động lạ, đám người làm của chủ tiệc chạy ùa lại lôi hai người con trai đang “hăng máu” tách khỏi nhau. Không khí thật hỗn loạn...

.

Mọi chuyện được giải quyết trong phòng khách bên trong của ngôi nhà để tránh khách khứa biết chuyện sẽ ồn ào phức tạp thêm.

.

Dưới ánh đèn điện sáng trưng, nó đau lòng khi nhìn thấy gương mặt điển trai của Phạm Minh đã gần như biến dạng với đủ vết bầm tím, nhìn sang kẻ vừa đánh nhau với Minh thì cũng không khá khẩm hơn là bao nhiêu.

.

- Này! Mày là ai??? Sao tự dưng đánh em tao hả????

.

Nó shock đợt 3. Nếu như người này gọi Phạm Minh là em thì...Chẳng lẽ người bị đánh không phải là Ghim mà là Gum sao????

.

- Này...Cậu...là....Phạm Quang????? – nó nói như ngạt.

.

- Hix...Xin lỗi cậu...Chuyện kể ra dài lắm! – Ghim...à không, bây giờ phải gọi là Gum nhăn nhó ôm mặt.

.

Nó như chôn chân tại chỗ. Chuyện gì thế này???? Nó bị đem ra làm trò đùa giữa hai anh em nhà này sao????

.

- Bây giờ không phải là lúc nói chuyện này! – Minh quát lớn rồi đưa đôi mắt đầy giận dữ nhìn kẻ vừa đánh em trai mình tơi tả - Này thằng kia! Mày là ai hả??? Em tao làm gì mày mà mày đánh nó????

.

- Đúng là hỗn xược! Ai cho cậu gọi tôi bằng thằng hả??? Không còn phép tắt gì nữa! – người con trai kia cũng giận dữ không kém, xem ra cậu ta không nghĩ việc mình đánh Phạm Quang là một hành động sai trái.

.

- Trời đất! Long! Minh! Quang! Sao anh em với nhau mà lại đánh nhau thế này hả???? – một người thanh niên tầm 20, 21 chạy tới với vẻ hớt hải.

.

- Anh Nam! Anh nói cho rõ ràng đi! Thằng nhóc này là ai mà lại dám đánh em trai em? – Minh gằn giọng.

.

- Khổ quá! Đúng là....Minh nghe anh nói nè! Đây là Phạm Long, con trai của vợ hai của bác Lân, nó sang Đức từ nhỏ nên các em không biết nhau là phải! Còn Long, đây là Phạm Minh, người bị em đánh là Phạm Quang, hai anh em sinh đôi này là con của chú Phạm Lộc, em trai ruột của ba em! Chúng mày là anh em bà con gần mà lại đi đánh nhau là sao hả???????????? – Nam hét toáng lên.

.

Nó cùng tất cả mọi người có mặt lúc đó đồng loạt ồ lên. Đúng là phức tạp quá! Hóa ra họ đều là anh em với nhau. Nhưng cho đến lúc này nó vẫn không hiểu được tại sao cái người mang tên Phạm Long gì gì đó lại xông vào oánh Phạm Quang như thế????

.

- Nếu là anh em họ thân thuộc với nhau thì anh ta càng không thể đánh em mình một cách vô cớ như thế? – Minh bực dọc.

.

- Ai bảo tôi đánh vô cớ??? Là do em cậu có ý xấu với con gái nhà người ta! Có ý xấu với bạn gái của tôi!!!!!!!!

.

Nó giật bắn mình! Gum và Ghim cũng sửng sốt không kém!!!Cái lý do có ý xấu đã kì cục rồi, đến cái lý do sau “vì đó là bạn gái tôi” càng khiến mọi người choáng váng. Nó đưa đôi mắt hình viên bi nhìn sang người mang cái tên Phạm Long. Dù bằng bất kì lý do nào thì nó cũng không thể nhận ra đó là người mà mình có quen biết chứ đừng nói là bạn bè. Vậy thì sao cậu ta lại nói ra câu đó chứ????? Sự việc càng lúc càng rối tung lên....





.
|̲̲̲͡͡͡ ̲▫️̲͡ ̲̲̲͡͡π̲̲͡͡ ̲̲͡▫️̲̲͡͡ ̲|̡̡̡ ̡ ̴̡ı̴̡̡ ̡͌l̡ ̴̡ı̴̴̡ ]\|ơi |\|gọn Gió Dừng Chân ̡l̡*̡̡ ̴̡ı̴̴̡ ̡̡͡|̲̲̲͡͡͡ ̲▫️̲͡ ̲̲̲͡͡π̲̲͡͡ ̲̲͡▫️̲̲͡͡ ̲|
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.pronc.tk
Voldermort
..Admin...
..Admin...
avatar

Giới tính Nam Tham gia : 22/12/2010
Tài Sản : 2098
Tổng Bài Gửi : 196
Thanks : 12
Tuổi : 21
Đến từ : Nơi ngọn gió bắt đầu
Status : Ta Là Siêu Nhân

Bài gửiTiêu đề: Re: HOÀNG TỬ ONLINE   Mon Feb 28, 2011 9:00 pm

5/ Mọi người trong phòng khách lúc đó đa số đã rơi vào trạng thái mất bình tĩnh. Đặc biệt là Phạm Minh!

.

- Này ông anh kia! Ông đang nói nhảm cái gì thế hả??????

.

Nó cũng đơ người nhìn về phía Phạm Long...

.

- Tôi không nói nhảm! Chính mắt tôi nhìn thấy em trai cậu kéo cô ấy vào chỗ khuất để làm chuyện xấu! Tôi đánh em cậu như thế là nhẹ rồi đấy! – Long hậm hực.

.

- Cái gì???? Làm chuyện xấu???? – mọi người đồng loạt ồ lên.

.

- Trời ơi! Tất cả không phải như anh nghĩ đâu! Ui da! – Quang im lặng nãy giờ mới bắt đầu lên tiếng.

.

Sau một hồi nghe Gum phân trần. Nó mới hiểu ra hết cơ sự. Đại loại là như thế này. Thực ra trước khi buổi tiệc này được bắt đầu, hai anh em đã đặt ra một cuộc “cá độ” ( nói cho nhanh là như vậy +_+), nếu Quang làm cho Thanh nhầm lẫn được mình là Phạm Minh thì coi như Gum thắng, ngược lại thì Ghim thắng. Cái vụ kéo tay nó ra phía sau “bày trò” cũng đều là chủ ý của Phạm Minh nhằm để thử thách sự nhạy bén của cô bạn trong việc phân biệt đâu là anh, đâu là em.

.

- Mấy người...mấy người! Mấy người đem tôi ra làm trò đùa hả??????????????? Mấy người còn nhân tính không vậy????????????? – nó hét dựng lên, mặt mày đỏ ong khi biết được sự thật.

.

- Hix! Tụi mình xin lỗi! Mình và anh cũng chỉ có ý trêu vui một chút thôi! – Quang lí nhí bào chữa.

.

Nó vẫn không nguôi nỗi cơn tức giận. Phạm Minh thì im hơi lặng tiếng không nói năng gì. Thực sự thì cậu nhóc cũng sợ nó lắm! Nhất là khi nó nổi khùng!

.

- Vậy là rõ rồi nhé! Tất cả đều chỉ là hiểu lầm! Tụi nhóc này đúng là lắm chuyện! – anh Nam thở dài lắc đầu đưa ra một câu kết luận.

.

- Nhưng mà...anh Long mới về nước ngày hôm nay, tại sao lại có thể quen nhỏ khùng, à quên, Thanh Thanh mà ảnh lại bảo đây là bạn gái của ảnh???? – Minh lúc này mới phát hiện ra được vấn đề then chốt chưa được giải quyết.

.

- Ờ! Đúng rồi đó! Sao em quen cô bé này??? Em ở nước ngoài từ nhỏ mà! – anh Nam cũng hùa theo.

.

Và nó chính là người mong đợi câu trả lời nhất.

.

- Đó là một bí mật! – Long cười mỉm rồi kéo tay nó đi, trước khi đi còn quay lại nói với mọi người – Em dẫn bạn ấy ra đây nói chuyện riêng một chút!

.

Lần thứ 2 trong ngày nó bị người ta lôi đi. Nhưng đành chấp nhận hy sinh vì sự thật.

.

Long kéo nó ra hành lang bên phải rồi lấy điện thoại ra, cười tươi nhìn nó:

.

- Nè! Hồi nãy sao cậu dám cắt cuộc gọi của mình?

.

Nó lóc cóc lôi chiếc di động ra, đúng là ban nãy lúc bị Gum kéo đi, điện thoại nó có đổ chuông nhưng vì gấp quá nên nó phải nhấn nút cancel cuộc gọi. Nó nhìn màn hình, số điện thoại lạ hoắc rồi nhìn lên Long, ánh mắt đầy sự khó hiểu.

.

- Là sao???

.

- Cậu có nhớ lời hứa của mình không? Mình hứa sẽ về Việt Nam để gặp cậu.

.

- Ơ...

.

- Lyn yêu quý của mình! Không ngờ được gặp cậu sớm như thế!!!!!!!!! Gần mấy tháng trời cậu không online, mình tưởng chúng ta sẽ xa nhau mãi mãi!! – Long đột ngột ôm ghì lấy nó, nhưng lần này nó không hất ra, vì cả người nó bây giờ đã cứng đơ trong nỗi ngỡ ngàng. Cái tên Lyn nghe sao quen quá! Hình như...có một thời...nó đã có một “Hoàng tử Online”.....

.

Phải mất tới 15 phút nó mới lấy lại bình tĩnh. Nó giương đôi mắt đầy sự kinh ngạc nhìn Long và cất giọng run rẩy:

.

- Bom...! Cậu...cậu...là Bom???????

.

- Yeah! Cuối cùng cậu cũng nhớ ra mình! – Long cười sung sướng.

.

- Nhưng làm sao cậu nhận ra mình??? Chúng ta...chúng ta....chưa hề cho nhau coi webcam mà????

.

- Chính mình cũng không ngờ là mình có thể tìm được cậu! Có lẽ chúng ta có duyên! Cậu nhớ không? Có một lần, cậu gõ nhầm ô chat nên đã send cho mình số di động của cậu, cũng có một lần, mình hỏi cậu hãy thử miêu tả về bản thân thì cậu đã miêu tả rất giống với những gì cậu có bây giờ, và cũng có một lần, cậu bảo rằng cậu tên là Thanh! Tất cả những điều đó đã giúp mình nhận ra cậu. Thực ra lúc thấy cậu trong buổi tiệc, mình đã cảm giác có cái gì đó rất quen thuộc, mình nhìn cậu mãi và nảy ra ý định gọi điện vào số di động hôm bữa cậu send cho mình. Và đúng là ý trời khi cậu đã cầm máy!

.

Nó sững sờ nghe những lời nói của Long. Trên đời này thực sự có duyên số hay sao???? Có thể tồn tại những việc kì diệu như chuyện ngày hôm nay hay sao????

.

- Nếu cậu vẫn chưa tin thì chúng ta có thể check với nhau! Không biết cậu như thế nào chứ đối với mình, những chuyện mà chúng ta nói với nhau mình đều nhớ hết! – Long tự tin.

.

Và tất nhiên là nó check! Dù không phải thuộc dạng nhớ dai nhưng trong sâu thẳm trái tim Thanh, nó vẫn luôn nhớ Bom và tự an ủi rằng đó chính là Hoàng tử Online duy nhất tốt đẹp với mình nên những kí ức về Bom nó vẫn còn nhớ trong đầu, mặc dù đã hơi mờ nhạt. Hai người hỏi qua hỏi lại hàng đống câu hỏi. Và mọi sự trả lời đều trùng khớp! Nó vỡ òa trong niềm hạnh phúc xen lẫn ngạc nhiên. Lúc trước nó mong chờ những mãi mà không thấy Hoàng tử nào xuất hiện, còn bây giờ, khi nó đã thôi khi cái ước mơ cao xa đó thì từ đâu lại xuất hiện những vị Hoàng tử trong mơ...Đúng là hạnh phúc luôn đến vào những thời điểm mà ta không thể ngờ đến. Cũng như trong cuộc đời luôn có những ngã rẽ đột ngột đưa ta đi về một hướng mới.....

.

- Hạnh phúc thật! Từ nay Phạm Long này đã tìm được người để yêu!

.

Bom ôm chầm nó thêm lần nữa. Nó cũng vui vẻ ôm chặt cậu bạn ảo thân thương. Bây giờ nó mới nhận ra, ảo cũng sẽ có lúc thành thật, nếu như ta biết trân trọng mọi thứ!

.

Một Hoàng tử nữa đến trong đời nó, thay thế cho sự ra đi của hai vị Hoàng tử đã đem lại quá nhiều nỗi đau cho nó.

.

Nhưng...

.

Hoàng tử.....

.

Có thật hay không?

.

Nó không biết được. Tất cả sẽ chờ đợi những bước đi của định mệnh.....xa xôi...và đầy bí ẩn......





.
|̲̲̲͡͡͡ ̲▫️̲͡ ̲̲̲͡͡π̲̲͡͡ ̲̲͡▫️̲̲͡͡ ̲|̡̡̡ ̡ ̴̡ı̴̡̡ ̡͌l̡ ̴̡ı̴̴̡ ]\|ơi |\|gọn Gió Dừng Chân ̡l̡*̡̡ ̴̡ı̴̴̡ ̡̡͡|̲̲̲͡͡͡ ̲▫️̲͡ ̲̲̲͡͡π̲̲͡͡ ̲̲͡▫️̲̲͡͡ ̲|
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.pronc.tk
Voldermort
..Admin...
..Admin...
avatar

Giới tính Nam Tham gia : 22/12/2010
Tài Sản : 2098
Tổng Bài Gửi : 196
Thanks : 12
Tuổi : 21
Đến từ : Nơi ngọn gió bắt đầu
Status : Ta Là Siêu Nhân

Bài gửiTiêu đề: Re: HOÀNG TỬ ONLINE   Mon Feb 28, 2011 9:00 pm

6/ Buổi tiệc sinh nhật vẫn được diễn ra theo kế hoạch. Tuy nhiên, thay vì cả hai hoàng tử sinh đôi cùng xuất hiện một lúc thì bây giờ chỉ còn mỗi Phạm Minh là đại diện, gương mặt Phạm Quang do bầm dập quá nên phải tạm lánh sau hậu trường. Tự dưng nhìn thấy mặt Ghim là máu trong người nó sôi lên sùng sục, gì chứ nó cực ghét bị đem ra làm trò cười cho người khác. Phạm Minh lần này đúng là mắc một cái tội quá to, và nó tự nhủ sẽ không tha thứ cho cậu nhóc một cách dễ dàng, cả Phạm Quang cũng vậy.

.

Đang mải mê nói chuyện và “chén” cùng đám bạn trong bàn, nó chợt nhìn thấy cô gái mà hồi nãy anh trai nó đã chết lên chết xuống và hết lời năn nỉ nó xin cho bằng được số điện thoại. Mặc dù không phải là đứa bạo dạn nhưng vì “sự nghiệp không rửa chén” nó đành bấm bụng mon men sang bàn bên cạnh để thực thi nhiệm vụ mà anh trai giao phó.

.

Nhưng đúng là ông trời thương nó khi vừa dợm bước đến Thanh Thanh đã nhìn thấy Bom – Hoàng tử Online “từ trên trời rơi xuống” cầm ly nước tiến lại gần chị gái đó. Trông họ có vẻ rất thân thiết.

.

- Ôi Thanh! Cậu tới đây! – nhìn thấy khuôn mặt “ngáo ộp” của nó, Bom vội hươ tay ngoắc lấy ngoắc để.

.

Nó mỉm cười sung sướng lon ton chạy tới. Có lẽ Bom không phải chỉ là Hoàng tử trong mơ mà còn là thiên sứ may mắn của nó thì phải???

.

Chị gái mà anh nó mê mẩn ngẩn mặt lên nhìn rồi hỏi nhẹ:
.

- Ai thế nhóc?

.

- Dạ! Công chúa của em ạ!

.

- Cái gì???? – nó lác mắt nhìn Bom.

.

- Giới thiệu với cậu đây là chị Ngân! Con gái của quản gia nhà mình! Chị gái kết nghĩa của mình đó! – Bom cười tươi.

.

- À! Em chào chị ạ! Hồi nãy anh em quả là không phải? – nó lí nhí gãi đầu.

.

- Không sao! Anh em cũng không vô ý mà! – cô gái mang tên Ngân cười hiền, nó tự mừng thầm vì cuối cùng ông anh trai lông bông của mình cũng kiếm được một cô gái chuẩn đáng để theo đuổi.

.

- Hóa ra hai người có gặp nhau rồi hả??? – Bom thắc mắc.

.

- Uh! Lúc đầu tiệc! Cũng không có gì! – nó nói lảng để tránh việc Bom đề cập sâu hơn tới vấn đề này.

.

Sau một hồi cười sái cả quai hàm và nói mỏi cả miệng, cuối cùng nó cũng hoàn thành xong cái nhiệm vụ to đùng mà đại ca giao phó. Thanh hí hửng lưu số điện thoại của chị Ngân với lý do rất ngây thơ rằng vì chị ấy học sư phạm Lý nên có gì không hiểu thì gọi hỏi cho tiện!

.

Đang hạnh phúc nghĩ ngợi đến cái viễn cảnh hành hạ ông anh trai đáng ghét ở nhà, nó vội giật mình khi nhìn thấy ánh đèn được bật sáng rực lên, mọi sự chú ý đều hướng về trung tâm của buổi tiệc, đó chính là chiếc bàn đặt 5 tầng bánh kem cao ngất ngưởng kèm theo bên cạnh là những hộp quà đầy đủ màu sắc. Phạm Minh đang đứng ở đó cùng với ba mình.

.

- Cảm ơn quý vị đã bớt chút thời gian đến tham dự buổi tiệc nhỏ mừng sinh nhật hai đứa con trai của tôi! Hôm nay là ngày mà cuộc đời ban tặng cho tôi món quà quý giá nhất. Đó chính là hai quý tử tuyệt vời này. Đáng lẽ hai anh em sẽ cùng quý vị tham gia buổi tiệc, nhưng vì lý do sức khỏe nên cháu thứ hai không thể ra tiếp đón quý vị. Mong mọi người thông cảm! Còn bây giờ thì mời tất cả hãy cùng nâng ly và thưởng thức buổi tiệc nhỏ của gia đình chúng tôi!

.

Sau lời dứt của ba Phạm Minh, mọi người đồng loạt nâng ly chúc mừng. Nó nhủ thầm việc này thực ra cũng không cần thiết, ba của hai anh em sinh đôi có vẻ thích khoa trương nên mới màu mè như vậy. Buổi tiệc diễn ra rôm rả, người ta tới đây đa phần chỉ vì mối quan hệ làm ăn với ông Phạm chứ chẳng ai quan tâm đến hai anh em Gum Ghim. Bằng chứng là sự thiếu vắng của Phạm Quang hầu như không ai để ý tới. Nó chốc chốc lại nhìn sang Ghim, cậu nhóc lạnh lùng đi hết từ bàn này sang bàn nọ, nhận những lời chúc mừng sáo rỗng và không chút thật lòng từ mấy người khách lạ hoắc mà chỉ có ba cậu ta mới biết đó là ai. Hình như Minh không vui, nó nhận ra điều đó trong cử chỉ và ánh mắt của cậu nhóc.

.

- Đợi mãi mới thấy hotboy tới bàn của tụi này đấy! – Liên buông một câu chọc ghẹo khi thấy Minh tiến tới bàn của nó và lũ bạn trong lớp.

.

- Bộ cậu tưởng tôi thích lắm hả? – Minh nhìn Liên càu nhàu.

.

- Này Chảnh! Mày còn chần chờ gì nữa! Tặng quà cho nó đi! Không thì đến bao giờ mới có cơ hội để chàng hiểu lòng mình! – nhỏ Liên hất hông nó cười “nham hiểm”. Thanh nhăn mặt phóng đôi mắt đầy oán hận sang phía con bạn lau chau của mình. Nó bối rối ngước nhìn lên, Minh có vẻ khá tò mò sau khi nghe những gì Liên nói.

.

- Này! Tặng cậu và Gum! Hộp caro là của cậu, hộp trơn là của Gum! Cầm đi! – nó hơi ngượng, dúi hai hộp quà vào tay Minh.

.

Cả bàn cười ồ lên. Mặt nó lại đỏ ửng. Nó không hiểu sao mình lại như thế! Mới ban nãy còn tự dặn lòng không tha thứ cho cậu nhóc vậy mà bây giờ lại lúng búng như gà mắt tóc. Đúng là những gì ta nghĩ và những gì ta làm luôn có một khoảng cách...khá xa!

.

Phạm Minh ban đầu ngỡ ngàng khi nhận hộp quà, nhưng sau đó ánh mắt lại trở về lạnh lùng. Không hiểu sao, cậu nhóc lại cầm tay nó rồi kéo đứng lên khiến nó loạng quạng suýt ngã. Cậu nhóc cầm rất chặt làm mọi người trong bàn ai cũng ngạc nhiên đưa mắt “bò” ra nhìn. Chỉ có nó là nhăn nhó vì...đau!

.

- Minh! Cậu bị gì thế? Thả tay ra! Đau! – nó bực bội nhìn Ghim.

.

- Tôi không thả đấy! Cậu làm gì được tôi? – Ghim mặt lỳ lỳ, ý thách thức.

.

- Cậu khùng hả??? Sao hôm nay cậu toàn làm chuyện điên rồ không vậy? – nó đã bắt đầu tức giận.

.

- Cứ cho là vậy! – Ghim mỉm cười rồi kéo mạnh nó ngả về phía mình...

.

Mọi người chết lặng. Nó bị shock. Ai cũng biết Minh là một cậu nhóc rất kỳ quặc. Nhưng có nằm mơ thì người ta cũng không tưởng tượng được rằng tiểu thiếu gia nhà họ Phạm lại có cách biểu hiện tình cảm quái dị đến mức này.

.

Nhưng mọi chuyện không dừng lại đó...

.

Khi mà...

.

Phạm Long từ đằng sau lù lù tiến lại với sát khí đùng đùng:

.

- THẢ THANH THANH RA!





.
|̲̲̲͡͡͡ ̲▫️̲͡ ̲̲̲͡͡π̲̲͡͡ ̲̲͡▫️̲̲͡͡ ̲|̡̡̡ ̡ ̴̡ı̴̡̡ ̡͌l̡ ̴̡ı̴̴̡ ]\|ơi |\|gọn Gió Dừng Chân ̡l̡*̡̡ ̴̡ı̴̴̡ ̡̡͡|̲̲̲͡͡͡ ̲▫️̲͡ ̲̲̲͡͡π̲̲͡͡ ̲̲͡▫️̲̲͡͡ ̲|
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.pronc.tk
Voldermort
..Admin...
..Admin...
avatar

Giới tính Nam Tham gia : 22/12/2010
Tài Sản : 2098
Tổng Bài Gửi : 196
Thanks : 12
Tuổi : 21
Đến từ : Nơi ngọn gió bắt đầu
Status : Ta Là Siêu Nhân

Bài gửiTiêu đề: Re: HOÀNG TỬ ONLINE   Mon Feb 28, 2011 9:01 pm

7/ Nó luống cuống cố đẩy Phạm Minh ra. Trong khi đó Phạm Long hùng hổ chạy tới cầm tay Ghim kéo mạnh để tách cậu nhóc ra khỏi người nó. Mọi người cứ tròn mắt nhìn và chẳng ai hiểu được chúng nó đang làm gì.

.

- Anh bảo em thả cô ấy ra! Em không nghe hả? – Bom bực bội la lớn.

.

- Anh có quyền gì mà bảo tôi thả nhóc khùng này ra? – Phạm Minh chẳng hề bối rối, vẫn ghì chặt nó áp sát vào người mình. Cậu nhóc khỏe bẩm sinh nên cho dù Thanh có cố gắng hết sức thì vẫn không thể thoát ra khỏi bàn tay cậu chủ họ Phạm.

.

- Nhưng em là gì của cô ấy mà có quyền làm như thế? – Phạm Long cũng không chịu thua.

.

- Tôi không là gì của nhỏ khùng! Nhưng tôi thích nó!

.

Câu nói thản nhiên của Phạm Minh khiến tất cả ồ lên ngỡ ngàng. Nó vốn dĩ cũng biết chuyện này nhưng trong hoàn cảnh lúc bấy giờ thì lời “tỏ tình bạo lực” của Ghim làm tim nó rụng rời vì...không tin nỗi!

.

- Em thích cô ấy? Ok! Nhưng anh cũng đâu có bảo là anh không thích cô ấy? Suy ra em thả Thanh Thanh ra! Right now! – Bom nghiến răng kèn kẹt, mặt đỏ ửng nhưng vẫn toát lên vẻ ngạo nghễ.

.

- Thôi đi! Làm ơn thả tôi ra! Đau quá! Cậu đi quá giới hạn rồi đấy Phạm Minh! – nó bỗng nổi máu khùng, gầm gừ nhìn cậu bạn máu lạnh.

.

Trước ánh mắt đầy giận dữ của nó, Ghim từ từ buông tay...Gì chứ Minh hiểu rõ, khi Trần Thanh Thanh đã nhìn mình với ánh mắt như vậy thì chứng tỏ cô bé đã “vỡ bờ”....

.

Buổi tiệc sinh nhật đang vui vẻ bỗng dưng náo loạn hẳn lên. Không một ai có thể hiểu được những hành động kì quặc vừa rồi của Phạm Minh cũng như mối quan hệ đầy bí ẩn giữa ba người. Họ bắt đầu bàn tán xầm xì. Nó không chịu nỗi đành phải trốn về trước. Trong khi đó thì Phạm Minh với khuôn mặt vô cảm vào thẳng trong nhà, Bom lặng lẽ nhìn theo rồi chạy đi tìm nó. Ông Phạm bối rối không biết làm thế nào đành cáo lỗi với quan khách có mặt trong buổi tiệc. Chắc hẳn ông không ngờ rằng Phạm Minh – con trai mình đồng ý tổ chức sinh nhật theo kiểu công khai và linh đình như thế này chỉ vì một lý do duy nhất, đó là để bày tỏ tình cảm với người mà cậu thích. Là một con người nội tâm khép kín, và cũng là kẻ không có quá nhiều hy vọng vào cuộc đời nên lần này cậu nhóc quyết định liều một phen, nếu được thì sẽ có hạnh phúc, còn không thì chấm dứt và chôn đi cái tình cảm đầy đau khổ này. Nhưng mọi chuyện lại đi theo một hướng quá sức tưởng tượng khi có sự xuất hiện của Phạm Long – ông anh họ từ trên trời rơi xuống. Bây giờ...đối với Phạm Minh...tất cả...đã hết thật rồi.....

.

............................................

5 ngày sau...

.

Nó đi học với tâm trạng không mấy vui vẻ. Phạm Minh từ hôm sinh nhật đến bây giờ chẳng khác nào một tảng băng lạnh chính hiệu. Ai hỏi gì cũng ngoảnh mặt quay đi, ngay cả cô giáo kêu đứng dậy phát biểu thì cậu ta cũng chỉ đứng im nhìn. Ra chơi thì trốn đi đâu đó, ra về thì lẳng lặng về một mình. Phạm Minh cứ như một cái bóng cô độc đi từng bước lùi giữa cuộc đời xô bồ tấp nập. Đến nó cũng không làm cách nào để cậu nhóc mở miệng ra dù chỉ là một tiếng Uhm.

.

- Anh không ăn mấy ngày nay rồi! – Phạm Quang rầu rĩ nói với nó.

.

- Cái gì??? Không ăn thì làm sao mà chịu nỗi????

.

- Mình cũng cố hết cách rồi! Ai cũng bảo anh bị trầm cảm mức độ nặng!

.

- Trầm cảm????

.

- Mà hôm đó cậu nói gì với ảnh để khiến ảnh ra thế này vậy???? Ảnh thương cậu còn hơn thương mình...

.

- Mình....

.

Nó chẳng biết nói gì. Nhưng thực sự thì nó không nghĩ mình đã nói cái gì quá sai hay xúc phạm để khiến Ghim phải hành xử như thế! Dạo này hình như cậu nhóc có vấn đề về tâm lý khi cách cư xử cũng như hành động cứ thay đổi xoành xoạch và luôn làm theo hướng quái dị. Nó thấy lo vô cùng nhưng không biết làm thế nào. Ngay cả nhìn mặt nó mà Ghim còn không thèm nhìn thì có cơ hội nào mà nói với cậu ta.....

.

Phạm Long đã chuyển tới học trường nó và cùng lớp với Phạm Quang. Sự xuất hiện của Long khiến cả trường cứ xôn xao. Cái tên “Cậu ấm họ Phạm” từ từ được mọi người sử dụng để gọi ba cậu nhóc. Ba người ba tính cách: Phạm Minh lạnh như băng, Phạm Quang đáng yêu như con gái, Phạm Long ngạo nghễ và lãng tử. Cứ mỗi lần nhắc đến tên của ba người thì như là có chuyện để bàn tán. Tất nhiên nhân vật trung tâm của những câu chuyện đó chính là nó!

.

- Lyn này! Chiều nay chúng ta đi chơi nhé?

.

- Hở??? Đi chơi????

.

- Uh! Từ hồi về Việt Nam đến bây giờ, mình chưa đi đâu cả!

.

Nó im lặng. Sự xuất hiện của Bom đúng thật là khiến nó rất vui. Nhưng càng lúc nó càng nhận thấy cậu bạn này có cái gì đó rất độc đoán và gia trưởng, đôi khi còn khá ích kỷ và lạnh lùng. Nói chung là cứ có cái gì đó ở Bom khiến nó ái ngại và đôi chút không thích. Mặc dù cậu nhóc cực kỳ đẹp trai, phải nói là rất đẹp, đẹp hơn Tuấn nhiều.

.

- À uh! Mai lớp mình kiểm tra một tiết Toán nên tối nay mình phải học bài. Chắc để lần sau nhé?

.

- Cái gì??? Học bài??? Cậu nói dối! Học bài hay là đi tìm thằng Ghim? – Bom bực tức.

.

- Ơ! Ghim thì ngày nào mà mình chẳng gặp, cần gì tối phải gặp nữa????

.

- Mình không quan tâm! Chiều nay cậu phải đi với mình! Cậu mà không đến thì đừng coi mình là bạn nữa! Đừng tưởng cậu được Phạm Long này thích thì muốn làm gì thì làm đâu!

.

Nó ngơ người nhìn theo bóng Long đang khuất dần sau bức tường đối diện. “Hoàng tử” của nó đây sao???? Chúng nó chỉ mới gặp nhau chưa đầy một tuần mà sao nó cảm thấy thất vọng tràn trề như thế này nhỉ???

.

................................

.

Giờ ra chơi...

.

- - Ê mày! Đi với tao! – nhỏ Liên lôi xồng xộc nó đi ra cửa.

.

- Đi đâu???? Đừng nói với tao là mày lại bắt tao đứng ngoài nhà vệ sinh chờ mày chứ???

.

- Hì! Biết rồi thì hỏi làm gì nữa! Đi nhanh lên! Hôm nay tao uống nước hơi nhiều!

.

Nó lắc đầu chán nản con bạn. Cái số của nhỏ Liên hình như gắn chặt với cái nhà vệ sinh thì phải +_+.

.

Bây giờ nó đang đứng trước nhà vệ sinh của trường. Bỗng chốc trong kí ức xa xôi của mình, nó nhớ lại đã có lần nhìn thấy Minh hút thuốc lá ở đây nhưng khi đó nó vẫn chưa biết đó là cậu nhóc. Theo cảm giác, nó lại tiến tới chỗ hôm nọ...

.

Và một lần nữa...Nó lại nhìn thấy Phạm Minh...nhưng không phải với điếu thuốc trên tay...mà là một con dao nhỏ sắc lẻm....





.
|̲̲̲͡͡͡ ̲▫️̲͡ ̲̲̲͡͡π̲̲͡͡ ̲̲͡▫️̲̲͡͡ ̲|̡̡̡ ̡ ̴̡ı̴̡̡ ̡͌l̡ ̴̡ı̴̴̡ ]\|ơi |\|gọn Gió Dừng Chân ̡l̡*̡̡ ̴̡ı̴̴̡ ̡̡͡|̲̲̲͡͡͡ ̲▫️̲͡ ̲̲̲͡͡π̲̲͡͡ ̲̲͡▫️̲̲͡͡ ̲|
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.pronc.tk
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: HOÀNG TỬ ONLINE   

Về Đầu Trang Go down
 

HOÀNG TỬ ONLINE

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 2 trong tổng số 3 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3  Next

 Similar topics

-
» [Fiction] Sword Art Online- Đăng kí nhân vật
» Shop mua/bán truyện tranh online
» [Fiction] Sword Art Online- update chapter 3a
» Cá Hổ - Piranha 2010 DVDrip 'kinh hết cả dị...'
» Viết nhật kí Boong (Deck Log Book) bằng tiếng Anh

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Nk :: Truyện :: Đang Xây Dựng-