Nk

hiih
 
Trang ChínhPortalCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
November 2017
MonTueWedThuFriSatSun
  12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
27282930   
CalendarCalendar
Latest topics
» ]\[ơi |\|gọn Gió Dừng Chân - t/g:Voldermort
by Voldermort Thu Dec 19, 2013 9:43 pm

» Tình yêu của gió
by Voldermort Thu Jun 14, 2012 5:04 pm

» Toàn bài trao duyên
by Voldermort Tue Apr 24, 2012 9:05 am

» Trao duyên 12 câu đầu
by Voldermort Tue Apr 24, 2012 9:05 am

» trao duyên (14 câu giữa)
by Voldermort Tue Apr 24, 2012 9:04 am

» Trao Duyên(8 câu cuối)
by Voldermort Tue Apr 24, 2012 9:00 am

» NT miêu tả tâm trạng ng` chinh phụ
by Voldermort Mon Apr 23, 2012 11:14 am

» Tỉnh cảnh lẻ loi của người chinh phụ(8 câu cuối)
by Voldermort Mon Apr 23, 2012 11:14 am

» Tỉnh cảnh lẻ loi của người chinh phụ(16 câu đầu)
by Voldermort Mon Apr 23, 2012 11:13 am

» 38 điều về kon zai
by Voldermort Wed Apr 11, 2012 8:28 am

» 7 cách chết pro + oai hùng nhất
by nguyentuong Wed Mar 21, 2012 1:44 pm

» Bình ngô đại cáo ( bài thơ )
by Voldermort Mon Mar 19, 2012 10:10 am

» Bạch đăng giang phú
by Voldermort Mon Mar 19, 2012 10:05 am

» òng y nước trong bài phú sông bạch đằng!
by Voldermort Mon Mar 19, 2012 9:41 am

» TƯ TƯỞNG NHÂN NGHĨA CỦA NGUYỄN TRÃI
by Voldermort Mon Mar 19, 2012 9:15 am

» PHân tích cả bài Bạch đằng giang phú
by Voldermort Mon Mar 19, 2012 9:10 am

» Bạch Đằng giang phú của Trương Hán Siêu
by Voldermort Mon Mar 19, 2012 9:09 am

» Thuyết minh về tác phẩm "Bình Ngô đại cáo" của Nguyễn Trãi
by Voldermort Mon Mar 19, 2012 9:08 am

» Thuyết minh về tác giả Nguyễn Trãi và tác phẩm “Bình Ngô đại cáo”
by Voldermort Mon Mar 19, 2012 9:08 am

» HOÀNG TỬ ONLINE
by Voldermort Mon Feb 28, 2011 9:01 pm


Share | 
 

 Con Nhóc Giả Trai

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Voldermort
..Admin...
..Admin...
avatar

Giới tính Nam Tham gia : 22/12/2010
Tài Sản : 2098
Tổng Bài Gửi : 196
Thanks : 12
Tuổi : 21
Đến từ : Nơi ngọn gió bắt đầu
Status : Ta Là Siêu Nhân

Bài gửiTiêu đề: Con Nhóc Giả Trai   Thu Dec 23, 2010 12:03 pm

Tác giả: hanami
Giới thiệu nhân vật:Hàn Như Thiên

Hàn Như Thiên- học sinh được thầy cô và bạn bè biết đến với thành tích 10 năm liền học sinh xuất sắc,xinh đẹp và nổi tiếng là gương mẫu,là tiểu thư của tập đoàn JK nổi tiếng chuyên kinh doanh đá quý.Tuy nhiên,trong trường và cả papa,mama của Thiên cũng không biết rằng cô hay giả trai đánh nhau mỗi khi bị stress.Vào một ngày,khi nghe papa báo tin hung,Như Thiên quyết định bỏ trốn.Để tránh sự tìm kiếm của papa,Thiên quyết định vào học trường nam,và ở đó,cô đã làm ra những sự kiện kinh thiên động địa.Diễn biến như thế nào thì mọi người chờ rồi biết
Chap 1:
-Mày có ngon thì lên đây.Đừng có đứng sau tụi đàn em,hèn lắm
-Hình như thằng này muốn chết rồi,sếp à.Để tụi em xử nó nha
Thằng nhóc đứng đó nãy giờ không nói gì,chỉ nhìn thằng vừa phát ngôn ra câu đó cười khẩy rồi khoát tay cho bọn đàn em im lặng.Nó kéo chiếc mũ lệch lên cao,để lộ rõ khuôn mặt khả ái với chiếc mũi cao và đôi mắt đẹp.Nhưng đôi mắt ấy như chứa đựng tất cả băng trên trái đất này,và nếu ai vô tình nhìn sâu vào đôi mắt ấy thì tự nhiên thấy lạnh sống lưng.Thằng bé cất giọng,thứ giọng trầm ấm và pha thêm chút giễu cợt,mỉa mai
-Bây giờ mày muốn tao xử chỗ nào trước đây?Mặt,chân hay...-Thằng bé không nói nữa mà chỉ nhìn thằng đứng trước mặt bằng cái nhìn châm chọc và đầy ẩn ý.
-Ranh con
Tên cầm đầu rít một tiếng qua kẽ răng và giơ nắm đấm lên,lao nhanh về phía thằng nhóc.Nhanh như cắt,thằng bé né sang một bên,xoay người 180 độ,mũi giày để trên cổ hắn.
-Game over.Lần sau còn để tao thấy thì liệu hồn.
Thằng bé đá một quả trời giáng vào cổ hắn rồi bỏ đi.Chiếc mũ lệch đã được kéo thấp xuống,che nửa khuôn mặt nhưng vẫn để lộ nụ cười thỏa mãn.
-Đi bar không sếp?
-Thôi,hôm nay ông già kêu về sớm.Có gì thì pm sau nhá.
Nói xong,thằng bé đi nhanh ra cổng và mất hút cùng tiếng rú ga của chiếc mô tô yêu quý của mình.
-Duy,mày có thấy sếp mình kỳ lạ lắm không?Sếp cư xử giống con gái quá.Tao nghi sếp mình là con gái.
-"Bốp"-Duy tát vào đầu hắn một cái rồi như vẻ triết lý,Duy hạ giọng nói
-Tao tưởng mày học ngu thôi,ai ngờ đầu mày còn không bằng đầu heo.Nếu sếp là con gái thì sao tao lại không biết chứ.Mà mày đã thấy đứa con gái nào mạnh như sếp chưa?
-Cũng đúng.Thôi,đi bar đi tụi mày
Còn về Thiên,sau khi xả stress vì vụ bài vở ở trường bằng bạo lực,nhỏ sung sướng trở về với lớp vỏ bọc hoàn hảo của mình-học sinh gương mẫu và trở về nhà.
-Con chào ba má con đi học về-Thiên cất tiếng chào khi nhìn thấy ông bà Tâm đang ngồi trên ghế sofa ngoài phòng khách.
-Con ngồi xuống đây,ba má có chuyện nói với con-Bà Tâmnhẹ nhàng lên tiếng
-Chuyện quan trọng lắm hả ba má?
Thiên ngồi xuống trên sòa,đối diện với papa,mama minh mà lòng không khỏi thắc mắc.
Sau 15 phút nghe papa,mama nói,Thiên dường như chết lặng.Nhưng vốn ít thể hiện cảm xúc của mình nên ông bà Tâm không biết Thiên đang nghĩ gì.
-Vâng,con sẽ nghe lời ba má.Giờ con lên phòng nghỉ được chứ?
Thấy Thiên không có ý định phản kháng,ông Tâm tươi cười nhìn con gái rồi gật đàu.Đấy,nghe Thiên nói vậy thì papa,mama Thiên làm sao biết được sau cái gật đầu ngoan ngoãn ấy là cả một âm mưu đang hình thành trong đầu Thiên,trốn chạy.

Thiên nhấc từng bước nặng nề về phòng.Lúc cánh cửa phòng đóng sầm lại sau lưng Thiên cũng là lúc sự tức giận của Thiên lên tới giới hạn của sự chịu đựng.Nó vứt cặp sách lên bàn rồi ôm sách ném đi lung tung.Chiếc gối bông mọi ngày được cô ôm ấp thì giờ rách một mảng lớn,bông bay lả tả khắp căn phòng.Những con gấu bông được đặt trên giá sạch sẽ cũng chung số phận.Con thì nằm lăn dưới sàn nhà,con thì bị ném ngay lên tấm thảm chùi chân.Vừa đập phá,Thiên vừa lẩm bẩm
-Cái gì mà tốt nhất cho con chứ.Tất cả cũng chỉ vì mấy người thôi.Được rồi,đã thế tôi sẽ cho mấy người thấy tôi thực sự là đứa thế nào.
Sau một hồi đập phá và độc thoại một mình,giờ Thiên mới thấy mệt.Nó ngồi tựa lưng vào tường,đưa mắt quan sát cănphòng.Phòng nó giờ còn bừa bộn hơn cả bãi chiến trường,nhưng mặc kệ.Nó thản nhiên lôi con iphone ra,bấm số.Ngay lập tức,giọng nói ở đầu dây kia vang lên
-Sếp,có chuyện gì?
-Có việc muốn nhờ.Bây giờ có thể kiếm được một chiếc vé bay vào thành phố Hồ Chí Minh gấp không?
-Cái đó sếp để em.Nhưng có chuyện gì mà sếp có vẻ gấp thế?
-Tò mò làm con người ta chết sớm đấy.Lo làm việc được giao đi.Tối nay 11h đến ngã 3 phố Nguyễn Bỉnh Khiêm thuộc khu đô thị mới đón tôi nha
Nó nói rồi cụp máy khô khốc.Bây giờ nó muốn đánh,đấm,cấu,xé một ai đó để giảm stress,nhưng khổ nỗi,bây giờ,nó đang ở một mình.Vì vậy mà những đồ vật vô tri,vô giác kia phải hứng chịu cơn phẫn nộ của chủ nhân.Ném chiếc điện thoại lên nệm,nó phi nhanh ra tủ quần áo lấy vội mấy bộ quần áo nhét vào balô.Và tất nhiên,nó không quên mang theo toàn bộ số tiền tiết kiệm của mình.
-Tiểu thư,ông bà kêu cô xuống ăn cơm tối
-Tôi biết rồi,chị cứ xuống trước đi,tôi xuống liền.
Thiên thay nhanh bộ quần áo ở nhà rồi chạy xuống phòng ăn.Khuôn mặt nó trở lại trạng thái như lúc ban đầu,tức là như chưa bao giờ có sự tức giận.Thiên ngồi vào bàn ăn,nhìn ba mẹ nó bằng ánh mắt trìu mến và nói bằng giọng còn ngọt hơn cả mía lùi
-Mẹ,cho con tiền mua đồ mới đi.Đồ con cũ hết rồi
-Được rôi,mai mẹ sẽ đi cùng con.Thích gì cứ lấy.Bây giờ ăn cơm thôi.
-Mẹ,chẳng phải mai ba mẹ có công chuyện phải đi sao.Con tự đi một mình được mà.
-Như Thiên nó nói đúng đấy mình.Mình cứ để nó tự do đi.
Ông Tâm nói với vợ rồi quay sang Như Thiên,đưa cho nó tấm the vip-Con muốn gì cứ mua.
Thiên sung sướng đưa tay nhận lấy tấm thẻ mà ba cô vừa đưa. “Đúng là thứ mà mình đang cần”-Thiên nghĩ thầm trong đầu và mội nở một nụ cười hài lòng.
------------------------------------


Được sửa bởi Voldermort ngày Thu Dec 23, 2010 1:41 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.pronc.tk
Voldermort
..Admin...
..Admin...
avatar

Giới tính Nam Tham gia : 22/12/2010
Tài Sản : 2098
Tổng Bài Gửi : 196
Thanks : 12
Tuổi : 21
Đến từ : Nơi ngọn gió bắt đầu
Status : Ta Là Siêu Nhân

Bài gửiTiêu đề: Re: Con Nhóc Giả Trai   Thu Dec 23, 2010 12:03 pm

Bữa tối nhanh chóng qua đi,trả lại cho căn phòng ăn sự im lặng.Trong ngôi biệt thự sang trọng nằm trên đường Nguyễn Bỉnh Khiêm,dường như mọi vậ đã chìm dần vào bóng tối.Ông Tâm đã trở lại phòng làm việc.Bà Tâm thì trở vào phòng.Thiên cũng trở về phòng để chuẩn bị cho kế hoạch của mình.Chỉ còn chị giúp việc đang lau dọn phòng ăn.Căn nhà im lặng đến mức nghe thấy tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ cổ treo trên tường ở đại sảnh lớn.Lúc này,kim giờ đang nhích dần sang con số 9.
…Có một người đi lại trong phòng không biết bao nhiêu lần.Kẻ đó đi về phía tấm rèm lớn và mở ra.Bên ngoài,người đi lại vẫn còn tấp nập.Ngồi lên bệ cửa,kẻ đó đưa mắt nhìn ra ngoài khung cửa kính,nhìn xuống con đường phía dưới kia.Nơi mà ánh mắt ấy dừng lại là ngã 3 của phố Nguyễn Bỉnh Khiêm,chờ đợi.Chợt cơn buồn ngủ ập đến kéo hai mí mắt của nó sụp xuống.Nó tự nhủ với bản thân “ngủ một chút rồi mới có sức mà trốn chứ”.
Hẹn xong giờ thức dậy,nó nằm xuống nệm,kéo tấm chăn lên ngang người,cho ánh sáng của chiếc đèn xuống mức thấp nhất rồi chìm dần vào giấc ngủ an lành không bao giờ có ác mộng,à không,hiếm khi có ác mộng.Kim đồng hồ lặng lẽ nhấc qua từng giây,nặng nề.Ánh sáng yếu ớt của chiếc đèn ngủ hắt lên đồng hồ.Bóng đêm trải dài phủ lên mặt số chỉ để lại những con số mờ ảo_9h21 phút.
…Có một chiếc Dakuta thắng gấp trước cổng lối vào sân bay Nội Bài.Một thằng con trai mặc chiếc quần jean mài rách gối,khoác trên người chiếc áo sơmi trắng tất tả đi về phía quầy bán vé mua một chiếc vé đi thành phố Hồ Chí Minh trong đêm.Mua xong,cậu ta nhảy lên chiếc môtô yêu quý của mình phóng vút đi.Chiếc xe đó rời sân bay chạy nhanh qua đường cao tốc hướng về khu đo thị mới.Lúc này là 10h 3 phút.Đêm dài…
…Có một người chợt giật mình tỉnh giấc bởi tiếng chuông điện thoại.Kẻ đó bật dậy,đi nhanh ra phía cửa sổ.Đôi mắt người ấy sáng lên khi thấy bóng người dổ dài trên đường nơi chỗ hẹn.Kẻ đó vui sướng tới mức tự thưởng cho bản thân một chút thời gian ngâm mình trong làn nước mát lạnh rồi thay quần áo.Một chiếc áo phông đen kiểu hiphop,chiếm gần hết mặt trước chiếc áo là hình đầu lâu in trắng.Chiếc quần bò rộng thùng thình bó dưới và dôi giày cũng hiphop nốt.Tất cả tạo nên cho kẻ đó một vẻ ngoài mạnh mẽ và hoàn hảo.Nhìn Thiên lúc này thì đố ai có thể nhận ra nó là con gái.Nó hí hoáy viết cái gì đó vào tờ giấy để lại trên giường rồi xếp gấu bông thế chỗ mình,trùm kín chăn lên.Xong việc,nó kéo sụp chiếc mũ xuống che nửa khuôn mặt, nhìn lại lần cuối căn phòng mình rồi khoác balô lên vai, nhẹ nhàng rời khỏi phòng.Lúc này,thời gian đang trôi dần sang khung giờ thứ 11.
Sau một hồi vật lộn với bức tường,cuối cùng Thiên đã thoát được ra ngoài.Nó cúi xuống buộc lại dây giày rồi xách balô chạy nhanh đến chỗ hẹn.
-Ê-Thiên vỗ vai Duy_phó tướng của Thiên và cũng là bạn khá thân của Thiên nhưng không biết nó là con gái
Giật mình,Duy xoay người,giơ nắm đấm theo bản năng.Chợt Duy khựng lại và kêu lên
-Sếp hả?Làm giật cả mình.
-Làm gì tội lỗi nên mới giật mình hả-Thiên nghiêng mặt,mắt chớp chớp hỏi Duy
Nhìn điệu bộ của Thiên,Duy chợt thấy tim mình đập mạnh,mặt nóng bừng.Thấy Duy không nói gì mà cứ đơ ra,Thiên bèn tát một cái vào vai Duy rồi cười hì hì.
-Đùa thôi,làm gì mà toát mồ hôi thế.Có mua được vé không?
Bị Thiên tát ,Duy như tỉnh táo lại,vừa đưa vé cho Thiên, Duy vừa nói
-Chuyện gì mà thằng Duy này không làm được chứ.Nhưng dù là sếp mà hành hạ đàn em thế này là không được đâu nhá.
-Còn dám cằn nhằn sao?Muốn ăn đấm không?
-Hix,sếp tha tội.Lên xe thôi sếp,45 phút nữa máy bay cất cánh rồi đó.Duy nói rồi ném cho Thiên chiếc mũ bảo hiểm-Đội vào.
Thiên nhảy lên ngồi sau Duy.Trời Hà Nội về đêm thật yên tĩnh và thanh bình.Màn đêm như nuốt gọn hai con người.Gió phả vào người mát rượi.
-Ôm chặt vào,sếp-Duy nói rồi tăng tốc lên 90km/h
-Duy này,tôi là con gái đấy-Thiên nói
Nhưng khổ nỗi,với tốc độ 90km/h,tiếng của Thiên bị gió át đi nên Duy chẳng nghe thấy gì ngoài tiếng gió thổi ù ù bên tai.

Sân bay Nội Bài 11h 5 phút
…Hà Nội đã chìm vào bóng đêm nhưng nơi này thực sự vẫn còn rất nhộn nhịp.Người nhập cảnh,người xuất cảnh cứ gọi là nườm nượp.Thiên và Duy cũng vừa đến nơi.Vất lại cho Duy cái mũ,Thiên xốc lại balô rồi chạy nhanh ra quầy làm thủ tục.Nhưng Thiên chợt nhớ ra một điều quan trọng,cô dừng chạy,quay trở lại chỗ Duy đang đứng.
-Có chuyện zì vậy sếp?
Bất giác Thiên ôm lấy Duy.Duy bất ngờ đến mức không nói được câu nào.Mắt cứ mở to nhìn.Tim cậu lại nhảy điệu tango.
-Cảm ơn cậu nhiều lắm.Nhất định mình sẽ không quên cậu đâu
Thiên nói thật nhanh rồi quay bước đi về quầy làm thủ tục.Còn Duy,cậu không để ý đến lời của Thiên bởi vì cậu còn đang bận lâng lâng với cái ôm của Thiên dành cho cậu.Trong đầu cậu chợt hiện ra một ý nghĩ lạ lùng,cảm giác chạm vào bờ môi Thiên sẽ như thế nào nhỉ?Trời ơi,cậu đang nghĩ cái gì thế này,sao cậu lại nảy ra cái ý định hôn một đứa con trai hả trời.Nhưng con trai thì đã sao chứ.Thiên đẹp thế kia mà,còn đẹp hơn mấy đứa hotgirl trường cậu mà.Ý nghĩ đó theo đuổi cậu cho tới lúc cậu ngồi trên chiếc xe yêu quý của mình.Duy cố lắc đầu để xua đi những ý nghĩ quái quỷ đang dần hình thành trong đầu.Nhưng cảm giác ấm áp bởi cái ôm vẫn còn,Duy thấy tim đập mạnh và mặt nóng bừng.Cậu điên.điên thật rồi.Sao lại có cảm giác với Thiên chứ.Kiểu này phải kiếm bạn gái để xua cái điên trong người thôi.
Sau khi đã yên vị trên máy bay ở khoang hạng nhì,Thiên đưa ánh mắt ra bên ngoài tấm kính.Hà Nội_nơi cô sắp rời xa,xa cái nơi cô đã sống 17 năm trời.Thật buồn khi phải xa nơi đó.Nhưng chính cô đã chọn rời xa nó để tới thành phố Hồ Chí Minh hoa lệ không một người quen biết chỉ để trốn chạy một cuộc hôn nhân gượng ép.
Flashback
-Con ngồi xuống đi,ba mẹ có chuyện muốn nói với con
Giọng ông Tâm cất lên nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực.Bỏ cặp sách lên bàn,Thiên ngồi xuống chiếc ghế sofa đối diện với ba mẹ mình.
-Dạ,con nghe.
-Sắp đến,con sẽ đính hôn với cậu chủ tập đoàn Sky.Hôn ước của hai đứa đã được định từ trước rồi.
-Tại sao ạ?-Trong mắt Thiên tràn đầy thắc mắc
-Vì việc đó tốt cho tương lai con sau này.
Ông Tâm đáp lời,vẫn chất giọng như thế,chỉ đều đều và nhẹ,rất nhẹ.
-Cậu ta có biết chuyện này không ạ?
Ông Tâm thoáng bối rối,nhưng rất nhanh,ông lấy lại bình tĩnh và nói như ra lệnh
-Con không cần biết việc đó.Chuyện đó đã có người lớn lo.Con chỉ cần làm tốt việc của mình thôi.
-Dạ,con biết rồi.-Thiên đáp lại rồi xin phép được lên phòng.
End flashback
Thiên chìm dần vào giấc ngủ.Có lẽ nó đã quá mệt mỏi bởi những chuyện xảy ra hôm nay.Nó không hề biết rằng có một người nhìn nó đã rất lâu rồi.Bất chợt,người đó nhếch môi để lộ nụ cười nửa miệng đẹp đẽ khi thấy đầu Thiên ngả dần về phía bàn.Và cốp,đầu Thiên không đập vào bàn mà đã nằm trên tay người ấy.Khẽ gạt đầu Thiên tựa vào vai mình,người đó cũng chìm vào giấc ngủ.
-Quý khách chú ý,máy bay sắp hạ cánh,yêu cầu thắt dây an toàn
Giọng cô tiếp viên hàng không vang lên làm Thiên chợt tỉnh giấc.Nó dụi mắt rồi đưa tay kéo dây an toàn.Nhưng nó khựng lại ngay vì có ai đã thắt giùm nó.Tò mò,Thiên đưa mắt nhìn xung quanh.Ai cũng đang ngủ thì làm gì có thời gian giúp nó.Chắc chị tiếp viên nào thấy nó ngủ say quá nên thắt giùm.
-Máy bay đã xuống sân bay.Yêu cầu hành khách rời khỏi khoang
Giọng cô tiếp viên hàng không lại vang lên lần nữa.Thiên kiểm tra lại balo rồi bước xuống máy bay.Thành phố Hồ Chí Minh đúng không hổ danh là nơi phồn hoa đô thị.Bây giờ là 2h đêm rồi mà xe taxi vẫn cứ nườm nượp chạy.Thiên vẫy một chiếc taxi,bây giờ cô cũng không biết về đâu nữa.Suy nghĩ mông lung một hồi thật lâu,cuối cùng cô kêu chú tài xế chạy ra hướng biển để xem mặt trời mọc.Dù gì thì bây giờ cũng quá trễ để ngủ đêm và quá sớm để ngủ ngày.
Chiếc taxi lướt đi trong đêm huyền bí của đất Sài thành.Xe chạy được chừng 20 phút Thiên đã thấy mùi mặn chát của biển.Gió biển lùa vào mát rượi.Đi thêm một chút nữa,Thiên đã nghe thấy tiếng rì rào của sóng biển.Biển kia rồi.Trả tiền cho tài xế,Thiên khoác balo xuống xe.Nó chạy nhanh ra hướng biển.Biển đêm gào thét từng cơn dữ dội.Từng con sóng lớn xô bờ làm cho người ta thấy sợ.Thiên đi bộ dọc bãi biển,lắng nghe tiếng sóng,tiếng gió và cảm nhận vị nồng của biển.Thời gian trôi qua từng giây.Không biết Thiên đã đi bộ bao lâu,nhưng từ đằng đông,một vầng mặt trời đỏ ửng đang đội biển nhô lên.Thiên dừng bước,nó vứt balo lên cát rồi ngồi phịch xuống.Mặt trời chiếu những tia sáng đầu tiên lên mặt biển.Thiên ngồi đó thật lâu và bất động.Ánh mắt buồn mênh mông nhìn vào khoảng không vô tận.Biến sáng nay không đẹp trong mắt nó.Nó buồn,tiếc cho những tháng ngày đã qua mà không thể nào nắm giữ được.Không biết khi ba mẹ nó không thấy nó đâu mà chỉ thấy mảnh giấy nó để lại chỉ vỏn vẹn 4 chữ “con không đính hôn”sẽ như thế nào nhỉ.Chắc là tức giận lắm.Ai chứ ba nó sẽ cho người đi lôi cổ nó về.Nó mỉm cười chua chát rồi đứng dậy phủi cát ở đầu gối,bước những bước vô định. “Không ai biết ngày mai rồi sẽ ra sao vì vậy cứ sống tốt cho hôm nay đã”,nó tự nhủ với mình như vậy rồi đón xe buýt trở về thành phố,bắt đầu một cuộc sống mới.
-----------------------------
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.pronc.tk
Voldermort
..Admin...
..Admin...
avatar

Giới tính Nam Tham gia : 22/12/2010
Tài Sản : 2098
Tổng Bài Gửi : 196
Thanks : 12
Tuổi : 21
Đến từ : Nơi ngọn gió bắt đầu
Status : Ta Là Siêu Nhân

Bài gửiTiêu đề: Re: Con Nhóc Giả Trai   Thu Dec 23, 2010 12:04 pm

Thiên thuê một phòng trong khách sạn để ở trong khi đi tìm một chỗ trọ mới rẻ hơn và kín đáo hơn để ba cô không tìm được.Vừa vào phòng,nó nằm phịch xuống giường,đôi mắt nhắm mơ màng nhưng rồi nó bật dậy thật nhanh và đi vào phòng tắm.Khoảng 20 phút sau nó bước ra ngoài với một chiếc áo phông kẻ sọc màu hồng, một cái váy ngắn cũng màu hồng, đi một đôi giày màu hồng và mái tóc ướt sũng vì vừa mới gội.Chợt trời đổ cơn mưa.Mở cửa căn phòng vỏn vẹn chỉ ở trên tầng 7 mà gió lùa đập cửa muốn bay người.Thiên nhanh chóng nhấc điện thoại và chưa đầy 5 phút sau có một nhân viên khách sạn mang lên cho cô một chiếc ô màu hồng nốt. Một con bé màu hồng và chiếc ô màu hồng trong trời mưa bão.Gió rất lớn, Thiên lụi cụi xuống thang máy, bung dù và bước ra khu sảnh đầy nước mưa.Nếu có ai đó nghĩ Thiên điên khi đi ra ngoài khi trời đang mưa bão thì xin thưa rằng Thiên không điên mà chỉ đơn giản là do sở thích quái đản của cô là đi dạo trong trời mưa lớn với cái lý do cũng quái đản không kém rằng trời mưa càng to thì không ai biết mình đang khóc.Cả khách sạn thường ngày lẽ ra sẽ rất nhộn nhịp nhưng hôm nay tự dưng ảm đạm và u ám như đám mây đen trong những ngày bão lớn. Chẳng có một ai, chỉ riêng mình Thiên với chiếc ô hồng trong một khoảng sân trời quá rộng.Gió cứ thổi làm cho ô cứ bay, nước mưa vẫn xối xả hắt vào chân tay Thiên trong từng bước đi.Thiên thở dài.Sài Gòn mùa mưa ẩm ướt hơn bao giờ hết. Những cơn mưa kéo theo tâm trạng âu sầu của những người đang không sẵn sàng đón nhận niềm vui.Thiên không nghĩ quá nhiều, nhưng mỗi khi nghĩ, lại nghĩ rất nhiều.Chợt chân cô dừng lại trước bảng thông báo,đôi mắt cô nhìn như bị thôi miên vào tờ giấy tuyển sinh của trường nam Night. “Trường nam”_ hai chữ ấy cứ nhảy múa trước mắt Thiên.Trong đầu Thiên chợt hiện ra một ý nghĩ quái đản. Cô giật nhanh tờ giấy có ghi địa chỉ ngôi trường rồi đi đến một quán cắt tóc gần đó.
-Chào quý khách-Tiếng chào của chị phục vụ vang lên
Thiên gật đầu đáp lại rồi ngồi vào ghế
-Quý khách muốn cắt kiểu nào ạ? Có rất nhiều kiểu hiện nay đang được các bạn gái ưa chuộng.
-Chị cắt cho em kiểu đầu nam đi ạ, đừng để quá ngắn cũng không quá dài.Kiểu treo trên tường ấy-Thiên nói rồi chỉ tay lên bức ảnh của một diễn viên nam có mái tóc khá ấn tượng.
Hơn một tiếng sau,Thiên ngắm mình trong gương,cô gật đầu hài lòng.Bây giờ nếu Thiên khoác lên mình bộ đồ nam thì không ai nói cô là con gái mặc dù cô có vẻ ngoài cuốn hút của một người con gái.
----------------------------------
Dưới đây là hình Hàn NHư Thiên lúc là con gái

Còn đây là hình Hàn Như Thiên đã cắt tóc.Mấy bạn nhìn kỹ nhé.Hai hình là một đó.Và cái người trong hình là con trai đó

-------------------------
Hơn một tuần kể từ ngày Thiên gọi điện đến trường Night,ngày nào Thiên cũng chờ đợi.Cả ngày Thiên nằm trong phòng,co mình trong chăn và ôm gối ngủ để chôn vùi một ngày cuối tuần ảm đạm như đám mây mùa mưa.Chợt chuông điện thoại đổ một hồi dài,Thiên bật dậy thật nhanh đưa tay vớ lấy cái điện thoại.Đầu dây bên kia vang lên giọng nói của một người đàn ông khá luống tuổi(Thiên nghĩ vậy)
-Cậu là Hàn Như Thiên?
-Vâng, ông gọi có việc gì đó ạ?
-Tôi thay mặt hiệu trưởng trường Night báo tin cho cậu.cậu đã được nhận vào trường và có thể chuyển đến trường chúng tôi ngay hôm nay.
-Dạ vâng, tôi sẽ đến trong vài giờ nữa.Rất cảm ơn ông.
Thiên gác điện thoại rồi nhanh chóng phi đến chiếc tủ thu xếp hết đồ đạc của mình vào chiếc balo rồi cô đi vào phòng tắm.Thiên với cái đầu thông minh và tính toán điên phải biết ,biết rõ rằng điểm yếu khi cô cố tình giả trai (cố tình ấy ạ) là gì.Và cái đầu đó đã điều khiển Thiên mặc áo nịt ngực_ngực nịt vào rồi thì coi như cô là con trai,vậy thì không lo bị phát hiện.Thiên hài lòng ngắm mình trước gương rồi khoác balo đi xuống quầy tiếp tân trả phòng.Mấy chị tiếp tân cứ gọi là ngây như con gà tây khi thấy Thiên.Còn Thiên thì phớt lờ tất cả những ánh mắt ấy và quay bước để những ánh mắt tiếc nuối rớt lại phía sau.
----------------------------------------------------------

Rừng cây trong khuôn viên trường Night được bao phủ bởi một lớp mây trắng dày đặc.Tiếng ve sầu kêu ra rả,thi thoảng lại có một chú chim vỗ cánh bay vụt qua.Mưa phùn rả rích rơi,mềm mại mà trong suốt,không khí trong lành và tươi mới như trong một giấc mơ. .Tuy vậy nhưng Thiên cũng không có tâm trí nào để thưởng thức tất cả những thứ đó.Mới sáng mà trời đã mưa,lại còn nóng nữa chứ vì vậy bây giờ trông Thiên thật khổ sở.Thiên xốc lại balo,lưng áo cô đã ướt sũng,không biết vì mồ hôi hay vì những giọt nước mưa kia nữa.Thiên đưa mắt nhìn xung quanh.Trời ạh,ngôi trường này phải nói là quá rộng.Từ cổng trường đến chỗ này,Thiên đã phải đi mất 30 phút,nếu theo bản đồ,để đến được khu ký túc thì còn một phần ba quãng đường nữa.Mà cái ông hiệu trưởng này cũng điên lắm cơ,xây trường ở đâu không xây lại chọn ngay trên núi làm đi mệt muốn chết.Bỗng mắt Thiên sáng lên.
Dưới tán cây rậm rạp, anh ban mai trong mưa xuyên qua từng kẽ lá, không khí dường như đang có một luồng hào quang bao phủ lớp sắc xanh ươn ướt như thủy tinh.Một nam sinh đang nằm phủ phục trên ghế đá không biết ngủ hay không chỉ thấy mắt nhắm nghiền.Mái tóc màu nâu đất non, sống lưng dài, hai cánh tay vươn dài,nói tóm lại là một người con trai đẹp.Thiên cố gắng kìm chế niềm vui sướng đang trào dâng trong lòng, cô tiến về phía cậu con trai đó, cất giọng
-Bạn gì ơi
Cậu ta không hề nhúc nhích, vẫn tiếp tục ngủ
Thiên khẽ lay cánh tay cậu ta, điều chỉnh giọng nói to hơn một chút
-Bạn ơi, phiền bạn chỉ giúp tôi ký túc xá ở đâu được không?
Mưa lất phất rơi trong rừng cây. Cậu ta vẫn nằm đó, không hề để ý đến cô, khuôn mặt không biểu lộ một chút xúc cảm nào
-Này, tôi đang nói chuyện với bạn đấy, bạn có nghe thấy không hả?
Thiên có chút tức giận. Nếu không muốn giúp đỡ thì nói một câu chứ đằng này, thật là chẳng có chút lịch sự nào cả.
-Này, này-Thiên lấy hết sức đẩy mạnh cậu ta một cái, cô chỉ hận là không thể dùng chân đạp cho cậu ta một cái.Sao lại không trả lời cô chứ? Giọng cô nghe sợ lắm sao? Thật là tổn thương lòng tự tin quá đi thôi.
Nhưng chợt Thiên khựng lại khi thấy khuôn mặt đẹp của cậu ta đầy máu.Thiên kinh hãi kêu thất thanh. Nhưng không ai trả lời cô, rừng cây chỉ đáp lại bằng tiếng giật mình vỗ cánh của mấy chú chim.
-Có ai không, cứu với
Tiếng kêu cứu vang trong khuôn viên trường,nhưng cũng chỉ có tiếng Thiên vọng lại.Rừng cây tĩnh mịch.Mưa vẫn không ngừng rơi xuống những tán lá xanh rồi từ đó lại thi nhau rơi xuống đất.Thiên vừa tức vừa sợ,cô cứ giậm chân thình thịch.Có nhầm không cơ chứ.Một trường thuộc một trong ba trường lớn nhất cả nước,rộng như thế này mà không có lấy một bóng người,đi đâu hết cả rồi.Sao lại chỉ có mấy con chim với đám ve sầu này cơ chứ.Thiên nhìn vẻ mặt cậu học sinh kia,không còn thời gian suy nghĩ nữa.Thiên khom người xuống,kéo cậu bạn nằm lên lưng mình,vừa cõng vừa lôi về phía cổng.
-Này,cậu làm gì đấy
Giọng nói vang lên từ phía sau Thiên,là cậu bạn đó.Thiên vui mừng đến nỗi không nói lên lời.Cô đưa cậu đến ghế đá gần nhất rồi đặt cậu ngồi xuống
-Cậu không sao chứ?Tôi tưởng cậu chết rồi đấy.Tôi đưa cậu đến phòng y tế nhé.
-Cậu là học sinh mới phải không?-Cậu bạn đó cất giọng yếu ớt
-Sao cậu biết hay vậy, tôi tên Hàn Như Thiên.Cậu cứ gọi Như Thiên được rồi
-Vì cậu là học sinh mới nên mới dám giúp tôi, chứ những học sinh ở đây không ai dám giúp tôi đâu.Dù sao cũng cảm ơn cậu.Giờ cậu đi đi,không lại mang vạ vào thân đấy.
-Tại sao chứ?-Thiên thắc mắc hỏi lại
-Cái đó từ từ rồi cậu sẽ biết.Đi đến ngã ba kia rồi cậu rẽ trái sẽ thấy một bể bơi,đi tiếp khoảng chừng 300m sẽ gặp ký túc xá.Cậu gặp bác Chung,bác sẽ chỉ phòng cho cậu.
-Tôi đưa cậu đến phòng y tế.Cậu chỉ đường đi
Thiên nhìn cậu ta cương quyết.Cô choàng tay cậu ta qua cổ mình rồi dìu cậu ta đứng dậy.Vừa đi được và bước, chợt đàng sau vang lên tiếng của một người
-Chắc mày là học sinh mới nên tụi tao tha cho mày.Để thằng đó lại và đi ngay.
-Tại sao tôi phải làm thế?
Thiên quay lại phía sau, nhìn tên cầm đầu và bọn đàn em bằng con mắt tò mò,dò hỏi.
-Nếu mày muốn yên ổn học ở đây đến khi tốt nghiệp thì biến ngay.
-Nếu không thì sao?-Thiên hỏi ngược lại
-Vậy thì tao cho mày chung số phận với nó
Tên đó lao nhanh về phía Thiên.Đôi mắt Thiên khẽ chớp rồi nhanh như chớp,Thiên xoay người tung chân đá mạnh.Cú đấm của tên đó chưa đi hết hành trình thì đã bị gạt ra và bị ăn nguyên một gót chân vào cổ.Tên đó loạng choạng rồi ngã xuống đất.Một thằng đàn em chạy đến đỡ hắn dậy.
-Đánh nó cho tao- Tên cầm đầu ra lệnh.
Hơn sáu đứa xông lên cùng một lúc.Bọn này với Thiên chỉ là nhãi con không đủ trình để đánh nhau với cô, vì vậy mà chưa đầy mười phút bọn chúng đã bị Thiên đo ván.
-Còn không mau biến đi-Thiên giơ nắm đấm lên, đe dọa
Bọn người vừa bị Thiên xử luống cuống dứng dậy và chuồn.Thua thì phải chuồn,đó là quy luật.Nhưng trước khi bỏ đi,tên đầu đàn còn để lại một lời đe dọa
-Mày cứ chờ đấy.Anh Phong sẽ cho mày một bài học.
Thiên bỏ ngoài tai lời đe dọa ấy, cô chạy đến bên cậu bạn vừa mới quen đỡ cậu ta đứng dậy.
-Cậu không sao chứ-Thiên nhìn cậu ta,cất giọng hỏi.
-Cậu không sợ sao? Trong trường này không ai dám chống lại An Vũ Phong đâu.
Cậu bạn nhìn Thiên ái ngại.
-Sao tôi phải sợ chứ.Cậu ta cũng là người như tôi và cậu, sao phải sợ
-Cậu đúng là rất đặc biệt.
Cậu ta nhìn Thiên với ánh mắt ngạc nhiên vì câu trả lời của cô.
- Vậy cậu có sợ làm bạn với tôi không?
Thiên hỏi cậu ta bằng một chất giọng đều đều và có phần đùa nghịch.
-Cậu không sợ thì sao tôi phải sợ chứ.Tôi là Trần Nhật Quân, rất vui được làm bạn với cậu.
Quân đưa tay ra bắt tay Thiên, cả hai cùng cười vui vẻ.Khuôn viên trường vốn im lặng giờ bị phá vỡ bởi tiếng cười của hai người.
Tin tức về cậu học sinh mới dám chống lại An Vũ Phong lan đi trong trường nhanh như vận tốc ánh sáng.À không, vận tốc ánh sáng thì không nhưng âm thanh thì rồi.Người nọ rỉ tai người kia,cứ thế cả cái trường này biết.Mà cả cái trường này biết nghiễm nhiên Thiên biết,Quân biết và An Vũ Phong cũng biết.
---------------------------------
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.pronc.tk
Voldermort
..Admin...
..Admin...
avatar

Giới tính Nam Tham gia : 22/12/2010
Tài Sản : 2098
Tổng Bài Gửi : 196
Thanks : 12
Tuổi : 21
Đến từ : Nơi ngọn gió bắt đầu
Status : Ta Là Siêu Nhân

Bài gửiTiêu đề: Re: Con Nhóc Giả Trai   Thu Dec 23, 2010 12:04 pm

Mọi người ơi, mình post típ naz`
…Ký túc xá nam trường Night
Nếu có từ nào ngoài từ sang trọng và tiện nghi thì Thiên sẽ dùng nó để diễn tả nơi này.Nhưng có hơi bất tiện vì phải ở chung phòng với một người nữa, mà đến giờ này cô cũng chưa thấy mặt mũi đâu.Xếp quần áo vào ngăn tủ của mình xong,Thiên tự thưởng cho bản thân mình thời gian thư giãn bằng bản Secret yên lành và chìm dần vào giấc ngủ lúc nào mà cô không hề hay biết.
-Này, dậy thôi Thiên, đến giờ ăn rồi
Quân lay vai Thiên và cất tiếng gọi
Thiên vùi đầu vào trong gối lầm bầm một cái gì đó rồi ngoan ngoãn ngồi dậy.Trông Thiên lúc này như một con mèo con ngái ngủ.Cô lắc lắc đầu rồi từ từ mở mắt ra.
-Để con ngủ chút nữa đi mẹ
-Mẹ nào ở đây?
Quân rút tai nghe ra khỏi tai Thiên rồi nhẹ nhàng nói vào tai Thiên
-Dậy đi, mình dẫn cậu đến canteen.Chắc cậu đói rồi.
Thiên bừng tỉnh.Cô nhìn người con trai đứng trước mặt, chút nữa thì hét lên nhưng chợt nhớ ra điều gì đó, cô nở một nụ cười
-Xin lỗi, cậu có thể đợi mình 5 phút không?
Thiên đưa tay lùa vào mái tóc rối bù của mình rồi bước vào nhà tắm.Năm phút sau, cậu trở ra rồi cùng Quân xuống canteen.
Canteen trường giờ này đông thật.Quân dẫn Thiên đến một cái bàn trống gần tường
-Cậu ăn gì, mình sẽ mua cho cậu-Quân lên tiếng khi thấy Thiên vẫn còn ngái ngủ
-Cho mình bánh mì và sữa
Thiên đáp lại Quân trong khi cô còn bận so sánh học sinh trường này với học sinh trường cô.Nhìn thì thấy học sinh trường này (toàn học sinh nam) có vẻ như dễ nhìn hơn học sinh nam trường cô còn học hành thì không biết thế nào.Đang miên man suy nghĩ chợt Thiên thấy cái gì man mát chạm vào má.Thiên ngước mắt lên nhìn, thì ra là Quân_cậu bạn mới quen với một hộp sữa lạnh
-Cậu đang nghĩ gì mà mình gọi không nghe-Quân nói rồi đưa cho Thiên hộp sữa.
-Cậu có gọi mình sao?-Thiên ngạc nhiên hỏi lại Quân và nhanh tay đón lấy hộp sữa từ tay Quân, cắm ống mút uống một cách ngon lành.
-Cậu có biết rằng cậu rất đặc biệt không?
Đang uống sữa một cách ngon lành,nghe Quân nói thế,Thiên chợt giật mình.Và hệ quả của việc ấy là cô bị sặc sữa.Cô hỏi Quân mà long lo sợ Quân đã phát hiện ra điều gì
-Sao cậu lại nói thế
-Vì mình thấy cậu…
Chưa kịp nói hết câu thì một khay đồ ăn đổ ụp xuống đầu Quân.Thiên choáng.Cái gì đang xảy ra truớc mắt cô thế này? Học sinh truờng này làm cái quái gì không biết.Thiên đưa mắt nhìn Quân rồi lại nguớc mắt nhìn mấy đứa học sinh, cất giọng
-Các cậu làm cái quái gì thế? Xin lỗi Quân đi.
-Xin lỗi? Tụi tao có nghe nhầm không ta?
-Nếu không thì đừng có trách-Thiên rít qua kẽ răng
-Hô hô, xem mày làm gì đuợc tụi tao-Tên đứng đầu có vẻ hống hách
-Thì làm gì này.
Thiên nói rồi cầm khay đồ ăn của Quân đổ lên đầu chúng nó.Nhưng thế chưa đủ.Cô đưa tay sang bàn gần nhất vớ lấy ly nuớc tạt mạnh vào mặt mấy đứa.
-Thế nào? Cảm giác đựơc đồ ăn đổ lên nguời vui chứ.Toàn một bọn rách rưởi.
Thiên nói xong rồi kéo Quân ra khỏi canteen mà không biết rằng toàn bộ hành động của cô đã đựợc hai tên con trai ngồi cách đó không xa quan sát hết.Sóng gió bắt đầu nổi lên ở cái học viện vốn đã không có sự thanh bình này.Cuộc sống của Hàn Như Thiên cũng đã bắt đầu thay đổi.----------------------------------------
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.pronc.tk
Voldermort
..Admin...
..Admin...
avatar

Giới tính Nam Tham gia : 22/12/2010
Tài Sản : 2098
Tổng Bài Gửi : 196
Thanks : 12
Tuổi : 21
Đến từ : Nơi ngọn gió bắt đầu
Status : Ta Là Siêu Nhân

Bài gửiTiêu đề: Re: Con Nhóc Giả Trai   Thu Dec 23, 2010 12:04 pm

Thiên lang thang một mình trong khuôn viên của trường.Từ sau bữa trưa, cô không thấy Quân đâu.Dường như Quân cố tình tránh mặt Thiên.Mải mê suy nghĩ về chuyện của Quân mà Thiên không biết mình đã đi vào chỗ mà không một học sinh nào trong cái học viện này dám vào ngoài bốn người, nhưng nay chỉ còn ba.Bỗng Thiên vấp phải một vật thể không xác định và ngã một cái đau điếng.Thiên đứng dậy, toan đá cái vạt thể ấy cho bõ tức nhưng chợt cô khựng lại.Vật thể không xác định mà Thiên vấp phải là một con người bằng xương bằng thịt đang nằm ngủ dưới gốc cây, bên cạnh cậu ta là một cái balo khá lớn
"Chắc cũng là học sinh mới như mình"Thiên nghĩ rồi quay bước, nhưng có tiếng nói từ phía sau vang lên
-Đạp vào người ta mà không biết xin lỗi àh?
-Đây không phải là chỗ ngủ.Tại cậu nằm đó nên tôi mới đạp phải chứ.Đâu phải lỗi tại tôi
Thiên cãi bướng
-Hình như cậu không biết tôi là ai thì phải
-Tôi cóc cần biết cậu là ai
Thiên nói rồi cất bước đi thẳng, mặc cho tên đằng sau gào thét cái gì đó.Còn về phần Vũ Hàn(tên con trai bị Thiên đạp phải), cậu ta đang rất tức giận.Ở trong cái học viện này dám có đứa ăn nói với cậu thế sao.An Vũ Phong và thằng anh song sinh_Vũ Duy mà biết thì còn đâu Vũ Hàn phong độ ngày nào.Không cho thằng nhóc đó một bài học thì cậu thề không làm người.Vũ Hàn ngồi dậy,khoác balo lên vai đi về hướng ký túc xá.
-----------------------------
Vứt"phịch" cái balo lên giường, Vũ Hàn lấy ra một bộ pyjama để đó rồi đi vào phòng tắm.Dòng nước mát lạnh làm cậu tỉnh táo hơn.Cuối cùng thì cậu cũng đã quay lại cái học viện mà khi ra đi cậu đã tự nhủ không bao giờ quay lại.Vuốt ngược mái tóc ra sau,Vũ Hàn đưa tay lấy chiếc khăn quấn quanh người rồi bước ra ngoài.Vừa bước ra đến cửa, cậu giật mình vì có người trong phòng cậu và vì tiếng hét của người đó.Khỏi nói chắc các bạn cũng biết đó là ai.Vâng,đó là Hàn Như Thiên ấy ạ, và người chung phòng với cô không ai khác lại chính là Vũ Hàn.Thật đúng là oan gia ngõ hẹp.
-Cậu ngừng hét được chưa?
Vũ Hàn thả người xuống ghế sofo,đưa mắt nhìn Như Thiên đầy dò xét.Cậu ta đang rất ngạc nhiên vì sao lại có đứa con trai khác trong phòng mình
-Cậu mặc quần áo vào trước đã.
Thiên lắp bắp nói mà không dám nhìn thẳng vào cậu ta.Mặt cô nóng bừng,tay chân run lảy bảy.Đây là tình huống mà cô chưa từng ngờ đến.Điệu bộ ấy của cô không thể nào qua mắt được Vũ Hàn_một tay ăn chơi có tiếng của đất Sài Thành.Lần đầu tiên cậu ta thấy một đứa con trai đỏ mặt khi nhìn thấy cơ thể của một đứa con trai khác.Vũ Hàn nhìn Thiên, nở một nụ cười tinh quái
-Cậu nhắm mắt vào tôi mới thay đồ được chứ
Thiên ngoan ngoãn làm theo mà không biết rằng mình đang bị chơi xỏ
-Xong rồi, cậu có thể mở mắt
Thiên mở mắt, quay ra nhìn Vũ Hàn.Chợt cô hét to hơn.Vừa mới nãy Vũ Hàn còn quấn khăn tắm nhưng bây giờ người cậu ta không một mảnh vải che thân.Thiên vừa giận vừa xấu hổ, còn Vũ Hàn thì cười khoái chí
-Của cậu với của tôi giống nhau mà, có gì phải đỏ mặt chứ
Vũ Hàn vừa nói vừa mặc pyjama rồi cậu ta ngồi xuống trước mặt Thiên.
-Giờ cậu nói cho tôi biết sao cậu lại ở phòng tôi?
-Tôi là học sinh mới chuyển đến.Họ xếp cho tôi ở phòng này
Thiên nói mà mắt vẫn nhắm chặt
-Hiểu rồi.Hy vọng cậu có thể ở chung với tôi một tháng.
Vũ Hàn nhìn Thiên rồi nằm xuống giường.Rất nhanh,cậu ta đã chìm vào giấc ngủ.Còn Thiên vẫn ngồi đó, băn khoăn.Cô cứ nghĩ giả con trai dễ nhưng giờ giông tố chỉ mới bắt đầu.Cô sẽ làm gì với thằng bạn cùng phòng quái dị này? Ngày đầu tiên của Hàn Như Thiên ở cái học viện này trôi qua như thế đấy.
Lớp 11a hôm nay nhộn nhịp hơn thường ngày.Mặc dù lớp toàn con trai nhưng bọn này còn phởn hơn cả con gái.Cứ 10 phút lại ngóng ra cửa như trông chờ một điều kỳ diệu.Có tiếng trống vang lên báo hiệu giờ học.Bọn con trai vẫn không ngừng bàn tán,chỉ có điều bọn này đã ngoan ngoãn quay lên bục giảng.

Thiên bước nặng nề dọc theo dãy hành lang.Có nằm mơ cô cũng chưa từng nghĩ đến chuyện mình sẽ bỏ nhà đi chứ không nói gì đến việc học và sống cùng phòng với một tên con trai.Ba mẹ cô mà biết chắc cao huyết áp mà vô bệnh viện quá.Thiên thở dài, bước chân đã dừng lại trước cửa lớp 11a.Hít một hơi dài, cô đưa tay đẩy cánh cửa.Cánh cửa vừa mở ra thì một tràng vỗ tay vang lên.Thiên ngạc nhiên về cái cách chào đón thành viên mới của cái lớp này.Không ngờ ở nơi đây cô cũng được chào đón nồng nhiệt đến vậy.Thiên nở một nụ cười thân thiện nhưng đáp lại nụ cười ấy là 40 đôi mắt nhìn cô như sinh vật lạ.

-Này cậu, tránh đường cho tôi đi chứ

Tiếng nói vang lên phía sau làm Thiên phản xạ theo bản năng, cô khẽ nghiêng người qua một bên nhường lối.Khi người ấy bước qua cánh cửa, bọn học sinh trong cái lớp này ồn ào hẳn lên.Bọn nó nhìn người vừa bước vào lớp với ánh mắt đầy ngưỡng mộ, khác hẳn với ánh mắt của bọn nó dành cho Thiên.Đến lúc này Thiên mới biết những cái vỗ tay ấy không dành cho cô mà cho tên đáng ghét ấy.Cô đưa mắt quan sát tên mới vào.Trời ơi, cái quái gì đây, hết lớp để học rồi hay sao mà cái tên cùng phòng với cô lại còn học chung lớp với cô nữa.Mà nhìn mặt cái tên này cũng thấy quen quen.Hình như cô đã gặp ở đâu rồi mà cô không nhớ nổi.

-Lớp có học sinh mới.Vũ Hàn chắc không xa lạ với các em.Còn một bạn nữa mới chuyển đến
Ông thầy nói rồi khoát tay ra hiệu cho Như Thiên bước vào.

-Chào các cậu.Mình là Hàn Như Thiên, mới từ Hà Nội vào, mong các cậu giúp đỡ

Nghe đến cái tên Như Thiên, cả lớp không ai bảo ai, tự nhiên ngẩng lên nhìn cô rồi lắc đầu thương hại.

-Em muốn ngồi đâu?

Ông thầy hỏi, có lẽ đã bắt đầu sốt ruột cho thời gian của buổi học.

Thiên bước xuống dãy bàn đầu tiên, cô mỉm cười lịch sự

-Mình có thể ngồi đây chứ?
Nhưng đáp lại cô là cái nhìn thiếu thiện cảm.Thiên đâu biết cái học viện này đã nhận được lệnh của An Vũ Phong, ai mà giúp Hàn Như Thiên là chống lại An Vũ Phong.Mà chống lại An Vũ Phong thì chỉ có con đường chuyển trường, vì vậy mà chẳng ai ngu mà giúp.Sau một hồi đi gần như khắp lớp,Thiên nhìn về phía cuối lớp, nơi Vũ Hàn đang ngồi.Cô đi đến và đặt cặp xuống chiếc bàn ngay cạnh chỗ của Vũ Hàn.

-Mình ngồi đây được chứ?
Lũ học sinh ngạc nhiên.Gì chứ Vũ Hàn là bạn thân của Vũ Phong,cậu ta có điên mới giúp Thiên.Ấy thế mà, Vũ Hàn hất hất tay

-Sao cũng được. Chỗ này cũng rộng mà.

Tiết học đầu tiên trôi qua một cách buồn chán.Thiên chăm chú chép bài nhưng tâm trí thì để đâu đâu ấy.Thỉnh thoảng cô quay sang nhìn tên bên cạnh đang ngủ ngon lành.Tiết hai, tiết ba, rồi tiết năm trôi qua như thế.Thiên vẫn say sưa học bài còn Vũ Hàn vẫn say sưa ngủ.Chỉ khi tiếng chuông hết giờ vang lên, Vũ Hàn mới tỉnh dậy, thất thểu bước ra khỏi lớp.Lớp học giờ chỉ còn lại mình Thiên.Cô xếp sách cho vào cặp rồi bước ra khỏi lớp tới canteen.
----------------------------------
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.pronc.tk
Voldermort
..Admin...
..Admin...
avatar

Giới tính Nam Tham gia : 22/12/2010
Tài Sản : 2098
Tổng Bài Gửi : 196
Thanks : 12
Tuổi : 21
Đến từ : Nơi ngọn gió bắt đầu
Status : Ta Là Siêu Nhân

Bài gửiTiêu đề: Re: Con Nhóc Giả Trai   Thu Dec 23, 2010 12:05 pm

Sau năm tiết học, bọn học sinh có vẻ đói.Khi Thiên lê tới được canteen thì đã chật cứng người.Cô đưa mắt nhìn xung quanh, không một cái bàn nào trống.Cô thở dài, tiến đến quầy bán đồ ăn, kêu một suất bánh mì với hai hộp sữa lạnh rồi quay bước ra phía cửa, chợt

-Thiên, ngồi đây nè
Giọng ai như giọng Quân, Thiên quay người lại thì thấy Quân đang mỉm cười với mình.Cô cũng mỉm cười thật tươi rồi tiến về phía Quân

-Cậu ra lâu chưa? - Thiên hỏi

-Mình ra sớm hơn lớp cậu 10 phút.Cậu gọi đồ ăn chưa?

-Rồi, àh, mình mới phát hiện ra một nơi rất đẹp.Tụi mình đến đó ăn nha.

Thiên nói với giọng điệu hào hứng.Thực ra thì cô sợ sự việc như buổi trưa hôm qua lặp lại.Quân nhìn Thiên, gật đầu đồng ý.Thế là hai người bước ra khỏi canteen.Đi một đoạn khá dài mới đến cái nơi mà Thiên khám phá ra sau bữa trưa hôm qua.Khi vừa đặt chân đến, mắt Quân chợt tối sầm lại.Cậu nhìn Thiên, hỏi một câu mà lắp bắp mãi

-Sao...cậu...lại...biết... chỗ... này?

-Àh, mình khám phá ra nó hôm qua khi đang đi dạo mà không có cậu đấy
Thiên không hề phát hiện ra có sự thay đổi trong mắt Quân.Cô vẫn hồ hởi khoe thành tích của mình.

-Cuối cùng thì cũng gặp người không muốn gặp nhất
Giọng một người vang lên trước mặt Thiên và Quân.Vâng, không ai khác chính là An Vũ Phong và anh em nhà họ Nguyễn Vũ.Thiên mở to đôi mắt nhìn An Vũ Phong.Cậu ta đẹp thật đấy.Đôi mắt màu đất non ẩn dưới hàng mi dài.Chiếc khuyên tai bạc lấp lánh trên vành tai.

-Nhìn cái gì mà nhìn? An Vũ Phong quát lên khi thấy có đứa dám nhìn mình lâu đến vậy

-Không cho nhìn thì thôi, tưởng mình đẹp lắm đấy. Về nhà lấy gương coi lại mặt nha.Đã xấu lại còn bày đặt chảnh
Thiên ngoài miệng thì nói thế nhưng cô vẫn phải công nhận rằng An Vũ Phong quả thật rất đẹp trai.

Nghe Thiên xỉa xói An Vũ Phong,Vũ Hàn không nhịn nổi cười.Cậu ta bước lên trước để xem ai dám nói An Vũ Phong_thần tượng của con gái Sài thành khủng khiếp đến thế.Chợt cậu ta khựng lại.Đây chẳng phải là thằng ở cùng phòng với cậu sao.Mà không chỉ vậy, cậu thấy nó còn quen quen.Àh, nhớ ra rồi, nó chẳng phải là đứa đạp phải cậu hôm qua sao? Phen này thì nó chết dưới tay mình.Vũ Hàn nhìn Như Thiên cười rồi quay sang Quân

-Lâu ngày không gặp, vẫn sống tốt chứ?

Thấy cách nói chuyện của hai người họ, Thiên không khỏi thắc mắc. Hình như họ biết nhau.Mà có lẽ không chỉ biết thôi đâu, hình như còn rất thân nữa.Thiên thắc mắc lắm ấy nhưng không dám hỏi.
Quân nhìn Vũ Hàn, cậu không nói gì, quay bước đi ra khỏi nơi ấy.Giờ chỉ còn lại mình Thiên đứng đó mà không hiểu có chuyện gì xảy ra

-Chào cậu, cảm ơn vì lòng dũng cảm của cậu, nhưng cậu đã làm bọn này không vui.Giờ hối hận vẫn còn kịp đấy.
Vũ Duy đứng quan sát nãy giờ, chợt lên tiếng

-Sao tôi phải hối hận chứ? Mà mấy cậu nói cái quái gì thế.Lòng dũng cảm là sao?

-Từ từ rồi cậu sẽ biết

Vũ Duy bước lên trước Như Thiên, đưa tay ra bắt tay cô như một cử chỉ đẹp trước khi giao chiến.Nhưng đáp lại cái bắt tay ấy là cái chỉ tay thẳng mặt của Thiên dành cho Duy

-Ơ, sao hai người giống nhau thế?

Duy shock, hết xỉa xói Vũ Phong, giờ lại dám chỉ tay thẳng mặt Duy, cậu bạn này quả không muốn sống yên ổn rồi. Chỉ riêng Vũ Hàn nhìn Thiên đầy vẻ thích thú.Vũ Hàn bỏ đi, kéo theo hai ông tướng đang giận ngút trời và không quên để lại cho Thiên một cái nháy mắt đầy hàm ý kèm theo câu nói
Buổi chiều là giờ tự học nhưng Thiên không thể nhồi mấy cái công thức lý dài loằng ngoằng mà mọi ngày chỉ cần không đến 3 phút cô đã thuộc hết.Cô đang bận nghĩ đến Quân.Hành động của cậu và lời nói của Vũ Hàn làm cô thấy tò mò về mối quan hệ của họ.Thiên quay sang bàn bên cạnh, Vũ Hàn vẫn gục đầu xuống không biết ngủ hay không.Mà có hỏi tên này chắc cũng không được gì.Thiên đứng dậy, xách cặp ra khỏi lớp, nhưng thay vì về phòng như mọi ngày thì cô lại đến chỗ bác Chung_người quản lý ký túc xá.Vừa gặp bác, cô cúi đầu chào

-Bác chỉ cho cháu phòng của Trần Nhật Quân ạ.

-Cậu là...

-Cháu là bạn của Quân

-Cậu đi đến khu ký túc B, phòng 405, tầng 6, cậu Quân ở đó.

-Cháu cảm ơn

Thiên nói rồi đi nhanh về phía thang máy.Chỉ 3 phút sau, cô đã đứng trước cửa phòng Quân.Thiên gõ cửa 3 lần mà không thấy Quân trả lời.Vừa định quay bước đi thì cánh cửa phòng bật mở.Cô quay lại, Quân đang đứng trước mặt Thiên lúc này nhìn thật thảm hại.Quần áo xộc xệch, đầu tóc rối bù.Đơ mất 3s, Quân mới cất tiếng

-Cậu tìm mình?

-Mình vào được chứ?

Quân lách người sang một bên nhường lối cho Thiên thay cho câu trả lời.Thiên bước vào, trên khuôn mặt lộ rõ vẻ ngạc nhiên.Căn phòng Quân khác hẳn với căn phòng của cô và Vũ Hàn.Nó đơn giản quá.Hai cái giường trải drap trắng với hai giá đựng đày sách.Chiếc ghita treo trên tường bụi phủ một lớp khá dày, chắc lâu rồi không có người dùng đến.Máy tính vẫn mở, màn hình chỉ toàn một màu đen tăm tối.Một cái kệ nhỏ đựng đầy những đĩa CD mà chỉ cần liếc qua Thiên cũng biết đó là nhạc của Bethoven.Mất cỡ khoảng 1 phút sững sờ, Thiên mới lấy lại tinh thần, cô ngồi xuống cái ghế duy nhất trong phòng còn Quân đứng dựa người vào khung cửa, ánh mắt nhìn về xa xăm.

-Cậu sống một mình sao?

-Lúc trước thì không, nhưng giờ thì đúng

-Cậu hút thuốc?-Thiên hỏi khi thấy tàn thuốc lá rơi trên sàn

-Có một chút.Mình bỏ lâu rồi nhưng ...-Quân bỏ dở câu nói làm Thiên tò mò.Cô nhìn Quân dò xét

-Giữa cậu và bọn An Vũ Phong đã có chuyện gì xảy ra vậy?Theo mình thấy thì các cậu đã từng rất thân nhau

-Cậu nhận ra cả điều đó sao.Cậu đúng là một người đặc biệt

Quân hơi ngạc nhiên, cậu lấy thuốc ra, châm lửa.Làn khói thuốc như đưa cậu trở về thời điểm 1 năm về truớc

Khi ấy, Quân, Phong, anh em nhà họ Vũ và Lê Tuấn là học sinh lớp 10 của cái học viện này.Tuy mới vào học viện này nhưng không một học sinh nào không biết họ_những con người hội tụ đầy đủ cả bốn yếu tố: giàu, giỏi, đẹp trai và đánh nhau cực đỉnh.Họ vốn là bạn thân của nhau từ bé, vì vậy mà ba mẹ bọn nó quyết định cho học chung truờng từ cấp 1 đến cấp 3.Đi đâu, năm người họ cũng là tâm điểm chú ý của con gái, nhưng họ phớt lờ tất cả.Với họ, bọn con gái làm bồ thì được nhưng làm người yêu thì không xứng.Trong 5 người họ, Lê Tuấn là đứa chín chắn và suy nghĩ thấu đáo nhất nên được gọi bằng cái tên "anh cả", cong Quân thì được bọn họ gọi bằng "cậu út".Tuy sống trong ký túc xá nhưng không một Night Club nào mà họ chưa đặt chân đến.Và mọi chuyện có lẽ bắt đầu từ đó.
Flashback
Ấy là khi Quân đang ngồi một mình trong Prince Club.Trong lúc đang chán thì Thùy Linh lọt vào mắt cậu.Một cô nàng khá xinh đẹp với mái tóc đuổi dài được uốn xoăn hợp thời.Cô ta ngồi một mình và phớt lờ tất cả những lời mời mọc của những thằng con trai khác.Chính thái độ ấy kích thích bản năng "thích chinh phục" của cậu.Quân bước đến cạnh cô nàng

-Anh có thể ngồi cạnh em chứ

Thùy Linh vẫn cứ lơ đi.Nhưng đã quá quen với kiểu con gái như thế, Quân tự cho phép mình ngồi xuống ghế đối diện với cô.Cậu búng tay kêu phục vụ bưng ra hai ly rượu

-Sao em lại ngồi cô đơn một mình nơi đây?
Quân nhìn Thùy Linh say đắm, trên môi cậu nở một nụ cười đẹp như thiên thần.Gì chứ, khi Quân đã dùng đến nụ cười này thì mức sát thuơng không chỉ là 100% đâu mà là 200% đấy, không một đứa con gái nào có thể cưỡng lại sức hấp của nụ cười ấy, và Linh cũng không ngoại lệ.Mặt cô tự nhiên đỏ ửng lên, má nóng bừng và Quân biết mình đã thắng.Quân hỏi vu vơ, Linh đáp vu vơ và kết thúc bằng việc Linh theo Quân đi tăng 2
Quân đưa Linh đến sông Sài Gòn hóng gió.Cậu đứng dựa mình vào chiếc môtô hút thuốc, bỏ mặc cô bồ vừa mới cưa.Cậu rút điện thoại ra gọi cho Lê Tuấn

-Anh cả đang làm gì đấy, kêu bọn kia ra sông Sài Gòn hóng gió đi.Em mới cua được con nhỏ cũng được lắm, đến rồi mình đi tăng 3

-Thằng nhóc này, anh kêu bọn nó rồi đến liền
Quân cất điện thoại rồi ngước mắt nhìn trời, chợt cậu thấy có ai đó ôm mình từ phía sau.Cậu biết ai nhưng không quay lại, kệ Linh muốn làm gì thì làm.Cậu cũng đã biết cô là người như thế nên không mấy ngạc nhiên, nhưng không ngờ cô lại dạn dĩ đến thế.Thùy Linh tìm môi Quân nhưng bị cậu đẩy ra.Cậu không thích bị những đứa con gái tầm thường hôn cậu.Nụ hôn đầu cậu muốn tặng cho người con gái mình thực sự yêu thương.

-Anh không thích hôn em sao?

-Anh xin lỗi, giờ anh không vui, em về một mình nha.Em cầm lấy tiền mà đi xe
Quân rút ví ra đưa cho Linh một sấp tiền.Mấy đứa con gái theo cậu cũng chỉ vì tiền thôi mà

-Anh là thằng con trai tồi nhất mà tôi từng gặp.Linh ngúng nguẩy bỏ đi nhưng không quên cầm theo số tiền mà Quân đưa.
Chỉ còn lại một mình, Quân nằm ra đó, thở dài.Chợt cậu nghe thấy tiếng nói

-Mày là thằng nào mà dám đến địa bàn của anh mày?Khôn hồn thì biến ngay
...
-Á, thằng này láo-Tên cầm đầu đặt chân lên mặt Quân.Ngay lập tức,Quân lấy tay túm chân hắn, quật hắn ngã xuống.Cậu đứng dậy, phủi áo, nhìn bọn nó đầy khinh miệt, bờ môi cậu nói những câu mang âm điệu của sự chết chóc

-Tụi mày chán sống rồi nên mới dám động đến thằng này.

Tên cầm đầu có một chút run sợ nhưng nhanh chóng, hắn lấy lại vẻ bình tĩnh

-Xông lên đánh nó cho tao.Nó chỉ có một mình

-Ai bảo chỉ có một mình-Lê Tuấn vừa đến đã lên tiếng

Rồi không ai bảo ai, Quân và Tuấn xông vào đánh tụi kia tơi tả.Hai thằng vốn giỏi đánh nhau từ nhỏ nên rất nhanh, tụi nó đã hạ gục hết đối phuơng.Quân đến chỗ Tuân, bắt tay ăn mừng, nhưng chưa kịp thì Tuân đẫ kêu lên

-Cẩn thận, Quân
KhI Quân vừa quay lại thì thấy Tuấn đã đỡ nhát dao thay mình.Máu bắt đầu chảy ra từ bụng Tuấn, đỏ hết chiếc áo sơmi trắng Quân đang mặc.Cậu lục tìm điện thoại nhưng không biết lúc đánh nhau đã rơi đâu mất rồi, cồn điện thoại của TUấn cũng không thấy.Nhìn Tuấn gục dần trên tay mình mà Quân không biết làm gì cả.Chưa bao giờ cậu thấy mình bất lực như lúc này.

-QUân, có chuyện gì xảy ra với Tuấn vậy?
Vũ Phong vừa đến đã hỏi khi thấy Tuấn nằm gục trên tay Quân.Và cậu hoảng hốt khi thấy áo Quân đầy máu.

-Gọi cấp cứu đi, Tuấn có chuyện rồi.
Quân chỉ nói được như thế rồi cũng ngất đi.

Quân ôm đầu đau khổ khi nghĩ lại cái quá khứ kinh hoàng ấy.Thiên nhìn cậu, cô muốn an ủi nhưng không biết phải bắt đầu từ đâu và bắt đầu như thế nào nữa
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.pronc.tk
Voldermort
..Admin...
..Admin...
avatar

Giới tính Nam Tham gia : 22/12/2010
Tài Sản : 2098
Tổng Bài Gửi : 196
Thanks : 12
Tuổi : 21
Đến từ : Nơi ngọn gió bắt đầu
Status : Ta Là Siêu Nhân

Bài gửiTiêu đề: Re: Con Nhóc Giả Trai   Thu Dec 23, 2010 12:05 pm

-Khi tỉnh dậy, mình đã được đưa vào bệnh viện, nhưng mình không thấy Tuấn đâu.
Quân nói nhưng rất nhỏ và hình như có tiếng nấc trong lời nói

-Cậu ấy không sao chứ?-Thiên thật sự tò mò, và vô tình cô lại đâm sâu hơn vào vết thương không lành của Quân

-Giá như lời cậu đúng, cậu ấy đã chết trước khi được đưa đến bệnh viện vì mất máu quá nhiều.Tất cả là tại mình, lỗi tại mình

Quân hét lên trong đau khổ, nước mắt đã lăn dài trên má cậu.Không phải lần đầu tiên Thiên thấy con trai khóc nhưng khi thấy những giọt nước mắt của Quân, cô thấy lúng túng vô cùng.Cô trở lên lóng ngóng, hậu đậu, không biết có nên lau nước mắt giúp Quân hay không nữa.

-Vì vậy mà bọn An Vũ Phong mới đối xử như vậy sao?

-Không, không ai trong số họ trách mình cả.Ba mẹ Tuấn cũng không trách mình, họ bảo mình cố gắng lên.Nhưng mình không thể, cậu biết không.Giá như họ trách móc mình hay đánh mình thì mình thấy vơi đi cảm giác tội lỗi.Nếu không tại mình thì Tuấn sẽ không chết.Tất cả là tại mình.

Lần này thì Quân không kìm nổi nước mắt nữa, cậu nấc từng tiếng và khóc òa như con nít.

-Sau tang lễ của Tuấn, mình tự tử mấy lần nhưng thất bại.Còn Vũ Hàn thì bỏ đi đâu không biết, bộ 5 tụi mình chỉ còn có 3.Vũ Phong và Vũ Duy vì không muốn thấy mình tự dằn vặt về cái chết của Tuấn nên mới bày ra cái trò này.Nhưng nhờ vậy mà mình thấy vơi đi phần nào dằn vặt.

-Đã một năm trôi qua rồi, sao cậu không quên đi để sống thật vui vẻ

-Đêm nào mình cũng sống trong ác mộng.Hình ảnh Tuấn nằm trên vũng máu cứ hiện ra trong đầu mình.Làm sao mình quên được.

-Tuấn không trách cậu đâu, nếu thấy cậu sống như thế này có lẽ Tuấn sẽ đau lòng lắm đấy.

-Cậu có thể sống vui vẻ khi có người vì cậu mà chết không?

Thiên im lặng, cô không phải là Quân nên có lẽ cô không hiểu được sự đau khổ, dằn vặt của cậu.Cô nhớ có ai đó đã nói “Nỗi đau có thể diễn tả thành lời thì không phải nỗi đau thật sự”, có lẽ nó đúng.

Cô ngồi xuống đất, cạnh Quân.Không biết từ lúc nào cô đã ôm lấy Quân, để cậu khóc trên vai mình.Có lẽ thời gian qua với Quân là ác mộng.Thiên miên man suy nghĩ rồi chìm vào giấc ngủ từ bao giờ.Quân tựa vào tường nhìn cô ngủ, cậu đang tự hỏi sao lại dễ dàng kể cho Thiên nghe chuyện cậu không muốn nhắc lại nhất và tại sao ở bên Thiên cậu lại có cảm giác bình yên đến thế. “Phải rồi, cậu ấy là một người đặc biệt”, Quân tự nhủ rồi tựa lưng vào lưng Thiên, cậu ngủ, một giấc ngủ lần đầu tiên không có ác mộng.

Thiên dụi mắt tỉnh giấc khi ánh nắng chiếu qua khung cửa sổ, chiếu vào mắt cô.Ngước mắt nhìn đồng hồ, 6h15, còn quá sớm để đến trường, cô quay lại nhìn Quân, cậu vẫn còn đang ngủ.Thiên đi đến bên cửa sổ, phóng tầm nhìn vào khuôn viên trường.Không gian im lặng quá, im lặng đến mức đáng sợ.Thiên viết mẩu giấy để lại trên bàn rồi nhẹ nhàng rời khỏi phòng Quân.Cô bước những bước vô định trên dãy hành lang dài vắng lặng.Chỉ tiếng bước chân thôi cũng đủ tạo nên một âm thanh rất lạ.Trở về phòng, không thấy Vũ Hàn đâu, Thiên đi đến tủ, lấy bộ đồng phục khác đi vào nhà tắm.Dòng nước mát lạnh không đủ làm cho cô thấy tâm trạng mình khá hơn trước.Một câu hỏi vẫn ám ảnh trong cô.Tuy quen Quân mới chỉ hai ngày nhưng khi nhìn những giọt nước mắt rơi trên má Quân, Thiên thật sự muốn sẻ chia cùng cậu.Đang miên man theo dòng suy nghĩ chợt Thiên thấy cánh cửa ra vào đóng sầm.Cô mặc vội quần áo rồi bước ra, Vũ Hàn nằm dài trên chiếc giường, đôi mắt thâm quầng, “có lẽ đêm qua cậu ta không ngủ” Thiên nghĩ rồi cất bước, định ra khỏi phòng


Căn phòng học yên lặng.Bên ngoài, trời chợt đổ cơn mưa, những hạt mưa nhỏ và dày đan trong không gian vắng.Mới có lác đác vài đứa đến lớp, nhưng Thiên không bắt chuyện với ai, nói đúng hơn là không ai nói chuyện với cô.Mới có một ngày nhưng cô đã quen với thái độ của tụi này, vì vậy, Thiên mặc kệ.Với cô, có lẽ như vậy tốt hơn.Đồng hồ trên tường nhích dần đến con số 7.Chuông vang một hồi dài báo hiệu vào tiết học.Thầy giáo bước vào và bắt đầu điểm danh.Lớp đủ, chỉ thiếu mỗi mình Vũ Hàn.

-Lớp mở giấy làm bài kiểm tra

Giọng ông thầy vang lên làm bọn con trai lớp này xanh mặt.Gì chứ môn văn là môn bọn nó sợ nhất, và thầy dạy nổi tiếng là người khó tính nhất trường.Trên bảng đen chỉ viết duy nhất một từ “Tôi”.Khi ông thầy dứt nét cuối cùng thì cũng là lúc Vũ Hàn xuất hiện nơi cửa lớp.Ông thầy nhìn cậu một lúc lâu, không nói gì, ra hiệu cho cậu vào lớp.Vũ Hàn đi lướt qua Thiên, cố tình đá chân mạnh vào bàn của cô, nhưng Thiên không có phản ứng gì, cô còn đang dán mắt vào tấm bảng đen với chữ “Tôi” duy nhất.Đề văn khiến cô ngỡ ngàng.Không phải cô không nghĩ ra điều gì để viết, mà vì cô không biết bắt đầu viết từ đâu.Tôi? Tôi? Tôi nhỏ bé? Cát bụi? Một cái gì đó vĩ đại? Không, tại sao cái không bao giờ muốn tồn tại trên cõi đời này lại luôn tồn tại? Tại sao? Tôi đến từ đâu và sẽ đi về đâu? Phải viết thế nào đây, viết thế nào để mọi người hiểu.Từ lúc đi học, Thiên đã sợ những cái gì liên quan đến tôi, gia đình tôi, cha mẹ tôi.Vậy mà giờ đây, chữ “Tôi” trên bảng như trêu ngươi cô.

Thiên cúi đầu, ánh mắt thu gọn vào trang giấy còn trắng tinh.Những người xung quanh đang cắm cúi viết.Tại sao họ làm được mà cô lại không?

Cô thở dài. “Tôi” là một đứa kỳ cục, một đứa cô đơn, buồn tủi. “Tôi” chỉ là một đám mây, một ánh sao, một cơn gió, một làn khói, một chiếc lá đã lìa cành, một cọng cỏ.Nhưng tôi cũng không là gì hết.Tôi là người, một người con gái 17 tuổi.17 năm trước, tình cờ tôi được sinh ra.Có lẽ là như vậy.Thiên lại lắc đầu thở dài.Cô không biết Vũ Hàn bàn bên cạnh đã quan sát cô nãy giờ.Chợt cậu thấy Thiên cầm bút lên và bắt đầu viết.Mưa vẫn rơi đều, cảnh vật mờ nhạt.Tiếng chuông báo hiệu hết giờ vang lên, học sinh mang bài lên nộp, phòng học không còn sự yên tĩnh của giờ kiểm tra nữa. Thiên cầm bài viết của mình, phân vân xem có nộp hay không, và cuối cùng, cô vo viên tò giấy lại, vứt vào thùng rác nơi cuối lớp rồi bỏ ra ngoài.Vũ Hàn nhìn theo bóng Thiên cho đến khi cô khuất dạng sau cánh cửa lớp.Cậu đi đến thùng rác, lượm lấy tờ giấy Thiên vừa vứt vào.Những dòng chữ nhỏ nhắn trên trang giấy nhàu nát

“Tôi”

Trước khi đủ trí khôn để phản đối sự hiện diện của mình trên cõi đời này, thì tôi đã có mặt.Có lẽ đó là sự bi đát nhất của đời tôi, cũng có lẽ là sự may mắn của cuộc sống.Vì thực ra sự hiện diện của một người là hài kịch hay bi kịch, câu hỏi cũ kỹ ấy giờ vẫn chưa ai tìm được lời giải.Riêng tôi, tương lai sẽ ra sao? Chỉ có định mệnh quyết định.

Tương lai! Với tôi đó là một dấu hỏi lớn. Còn quá khứ! Với tôi đó là một dấu chấm than dài.Vậy tôi có thể xác định vận mệnh của mình bằng gì? Có lẽ nên dành cho định mệnh

Tôi có trách nhiệm phải làm vui lòng cha mẹ.Do đó, tôi phải là đứa suy nghĩ nhiều và sâu xa hơn những đứa cùng tuổi khác.Dấu hỏi lớn lúc nào cũng hiện diện trong tôi.Rousseau nói đúng “Ta tư duy, ta hiện diện”.Chỉ có những lúc bận rộn với việc học và bên bạn bè, tôi mới thấy sự có mặt của mình trên cõi đời này.Có điều, sự hiện diện kia liệu có ý nghĩa? Đó lại là chuyện khác.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.pronc.tk
Voldermort
..Admin...
..Admin...
avatar

Giới tính Nam Tham gia : 22/12/2010
Tài Sản : 2098
Tổng Bài Gửi : 196
Thanks : 12
Tuổi : 21
Đến từ : Nơi ngọn gió bắt đầu
Status : Ta Là Siêu Nhân

Bài gửiTiêu đề: Re: Con Nhóc Giả Trai   Thu Dec 23, 2010 12:05 pm

…Ký túc xá nam trường Night
Nếu có từ nào ngoài từ sang trọng và tiện nghi thì Thiên sẽ dùng nó để diễn tả nơi này.Nhưng có hơi bất tiện vì phải ở chung phòng với một người nữa, mà đến giờ này cô cũng chưa thấy mặt mũi đâu.Xếp quần áo vào ngăn tủ của mình xong,Thiên tự thưởng cho bản thân mình thời gian thư giãn bằng bản Secret yên lành và chìm dần vào giấc ngủ lúc nào mà cô không hề hay biết.
-Này, dậy thôi Thiên, đến giờ ăn rồi
Quân lay vai Thiên và cất tiếng gọi
Thiên vùi đầu vào trong gối lầm bầm một cái gì đó rồi ngoan ngoãn ngồi dậy.Trông Thiên lúc này như một con mèo con ngái ngủ.Cô lắc lắc đầu rồi từ từ mở mắt ra.
-Để con ngủ chút nữa đi mẹ
-Mẹ nào ở đây?
Quân rút tai nghe ra khỏi tai Thiên rồi nhẹ nhàng nói vào tai Thiên
-Dậy đi, mình dẫn cậu đến canteen.Chắc cậu đói rồi.
Thiên bừng tỉnh.Cô nhìn người con trai đứng trước mặt, chút nữa thì hét lên nhưng chợt nhớ ra điều gì đó, cô nở một nụ cười
-Xin lỗi, cậu có thể đợi mình 5 phút không?
Thiên đưa tay lùa vào mái tóc rối bù của mình rồi bước vào nhà tắm.Năm phút sau, cậu trở ra rồi cùng Quân xuống canteen.
Canteen trường giờ này đông thật.Quân dẫn Thiên đến một cái bàn trống gần tường
-Cậu ăn gì, mình sẽ mua cho cậu-Quân lên tiếng khi thấy Thiên vẫn còn ngái ngủ
-Cho mình bánh mì và sữa
Thiên đáp lại Quân trong khi cô còn bận so sánh học sinh trường này với học sinh trường cô.Nhìn thì thấy học sinh trường này (toàn học sinh nam) có vẻ như dễ nhìn hơn học sinh nam trường cô còn học hành thì không biết thế nào.Đang miên man suy nghĩ chợt Thiên thấy cái gì man mát chạm vào má.Thiên ngước mắt lên nhìn, thì ra là Quân_cậu bạn mới quen với một hộp sữa lạnh
-Cậu đang nghĩ gì mà mình gọi không nghe-Quân nói rồi đưa cho Thiên hộp sữa.
-Cậu có gọi mình sao?-Thiên ngạc nhiên hỏi lại Quân và nhanh tay đón lấy hộp sữa từ tay Quân, cắm ống mút uống một cách ngon lành.
-Cậu có biết rằng cậu rất đặc biệt không?
Đang uống sữa một cách ngon lành,nghe Quân nói thế,Thiên chợt giật mình.Và hệ quả của việc ấy là cô bị sặc sữa.Cô hỏi Quân mà long lo sợ Quân đã phát hiện ra điều gì
-Sao cậu lại nói thế
-Vì mình thấy cậu…
Chưa kịp nói hết câu thì một khay đồ ăn đổ ụp xuống đầu Quân.Thiên choáng.Cái gì đang xảy ra truớc mắt cô thế này? Học sinh truờng này làm cái quái gì không biết.Thiên đưa mắt nhìn Quân rồi lại nguớc mắt nhìn mấy đứa học sinh, cất giọng
-Các cậu làm cái quái gì thế? Xin lỗi Quân đi.
-Xin lỗi? Tụi tao có nghe nhầm không ta?
-Nếu không thì đừng có trách-Thiên rít qua kẽ răng
-Hô hô, xem mày làm gì đuợc tụi tao-Tên đứng đầu có vẻ hống hách
-Thì làm gì này.
Thiên nói rồi cầm khay đồ ăn của Quân đổ lên đầu chúng nó.Nhưng thế chưa đủ.Cô đưa tay sang bàn gần nhất vớ lấy ly nuớc tạt mạnh vào mặt mấy đứa.
-Thế nào? Cảm giác đựơc đồ ăn đổ lên nguời vui chứ.Toàn một bọn rách rưởi.
Thiên nói xong rồi kéo Quân ra khỏi canteen mà không biết rằng toàn bộ hành động của cô đã đựợc hai tên con trai ngồi cách đó không xa quan sát hết.Sóng gió bắt đầu nổi lên ở cái học viện vốn đã không có sự thanh bình này.Cuộc sống của Hàn Như Thiên cũng đã bắt đầu thay đổi.----------------------------------------



Thiên lang thang một mình trong khuôn viên của trường.Từ sau bữa trưa, cô không thấy Quân đâu.Dường như Quân cố tình tránh mặt Thiên.Mải mê suy nghĩ về chuyện của Quân mà Thiên không biết mình đã đi vào chỗ mà không một học sinh nào trong cái học viện này dám vào ngoài bốn người, nhưng nay chỉ còn ba.Bỗng Thiên vấp phải một vật thể không xác định và ngã một cái đau điếng.Thiên đứng dậy, toan đá cái vạt thể ấy cho bõ tức nhưng chợt cô khựng lại.Vật thể không xác định mà Thiên vấp phải là một con người bằng xương bằng thịt đang nằm ngủ dưới gốc cây, bên cạnh cậu ta là một cái balo khá lớn
"Chắc cũng là học sinh mới như mình"Thiên nghĩ rồi quay bước, nhưng có tiếng nói từ phía sau vang lên
-Đạp vào người ta mà không biết xin lỗi àh?
-Đây không phải là chỗ ngủ.Tại cậu nằm đó nên tôi mới đạp phải chứ.Đâu phải lỗi tại tôi
Thiên cãi bướng
-Hình như cậu không biết tôi là ai thì phải
-Tôi cóc cần biết cậu là ai
Thiên nói rồi cất bước đi thẳng, mặc cho tên đằng sau gào thét cái gì đó.Còn về phần Vũ Hàn(tên con trai bị Thiên đạp phải), cậu ta đang rất tức giận.Ở trong cái học viện này dám có đứa ăn nói với cậu thế sao.An Vũ Phong và thằng anh song sinh_Vũ Duy mà biết thì còn đâu Vũ Hàn phong độ ngày nào.Không cho thằng nhóc đó một bài học thì cậu thề không làm người.Vũ Hàn ngồi dậy,khoác balo lên vai đi về hướng ký túc xá.
-----------------------------
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.pronc.tk
Voldermort
..Admin...
..Admin...
avatar

Giới tính Nam Tham gia : 22/12/2010
Tài Sản : 2098
Tổng Bài Gửi : 196
Thanks : 12
Tuổi : 21
Đến từ : Nơi ngọn gió bắt đầu
Status : Ta Là Siêu Nhân

Bài gửiTiêu đề: Re: Con Nhóc Giả Trai   Thu Dec 23, 2010 12:05 pm

-----------------------------
Vứt"phịch" cái balo lên giường, Vũ Hàn lấy ra một bộ pyjama để đó rồi đi vào phòng tắm.Dòng nước mát lạnh làm cậu tỉnh táo hơn.Cuối cùng thì cậu cũng đã quay lại cái học viện mà khi ra đi cậu đã tự nhủ không bao giờ quay lại.Vuốt ngược mái tóc ra sau,Vũ Hàn đưa tay lấy chiếc khăn quấn quanh người rồi bước ra ngoài.Vừa bước ra đến cửa, cậu giật mình vì có người trong phòng cậu và vì tiếng hét của người đó.Khỏi nói chắc các bạn cũng biết đó là ai.Vâng,đó là Hàn Như Thiên ấy ạ, và người chung phòng với cô không ai khác lại chính là Vũ Hàn.Thật đúng là oan gia ngõ hẹp.
-Cậu ngừng hét được chưa?
Vũ Hàn thả người xuống ghế sofo,đưa mắt nhìn Như Thiên đầy dò xét.Cậu ta đang rất ngạc nhiên vì sao lại có đứa con trai khác trong phòng mình
-Cậu mặc quần áo vào trước đã.
Thiên lắp bắp nói mà không dám nhìn thẳng vào cậu ta.Mặt cô nóng bừng,tay chân run lảy bảy.Đây là tình huống mà cô chưa từng ngờ đến.Điệu bộ ấy của cô không thể nào qua mắt được Vũ Hàn_một tay ăn chơi có tiếng của đất Sài Thành.Lần đầu tiên cậu ta thấy một đứa con trai đỏ mặt khi nhìn thấy cơ thể của một đứa con trai khác.Vũ Hàn nhìn Thiên, nở một nụ cười tinh quái
-Cậu nhắm mắt vào tôi mới thay đồ được chứ
Thiên ngoan ngoãn làm theo mà không biết rằng mình đang bị chơi xỏ
-Xong rồi, cậu có thể mở mắt
Thiên mở mắt, quay ra nhìn Vũ Hàn.Chợt cô hét to hơn.Vừa mới nãy Vũ Hàn còn quấn khăn tắm nhưng bây giờ người cậu ta không một mảnh vải che thân.Thiên vừa giận vừa xấu hổ, còn Vũ Hàn thì cười khoái chí
-Của cậu với của tôi giống nhau mà, có gì phải đỏ mặt chứ
Vũ Hàn vừa nói vừa mặc pyjama rồi cậu ta ngồi xuống trước mặt Thiên.
-Giờ cậu nói cho tôi biết sao cậu lại ở phòng tôi?
-Tôi là học sinh mới chuyển đến.Họ xếp cho tôi ở phòng này
Thiên nói mà mắt vẫn nhắm chặt
-Hiểu rồi.Hy vọng cậu có thể ở chung với tôi một tháng.
Vũ Hàn nhìn Thiên rồi nằm xuống giường.Rất nhanh,cậu ta đã chìm vào giấc ngủ.Còn Thiên vẫn ngồi đó, băn khoăn.Cô cứ nghĩ giả con trai dễ nhưng giờ giông tố chỉ mới bắt đầu.Cô sẽ làm gì với thằng bạn cùng phòng quái dị này? Ngày đầu tiên của Hàn Như Thiên ở cái học viện này trôi qua như thế đấy.

Lớp 11a hôm nay nhộn nhịp hơn thường ngày.Mặc dù lớp toàn con trai nhưng bọn này còn phởn hơn cả con gái.Cứ 10 phút lại ngóng ra cửa như trông chờ một điều kỳ diệu.Có tiếng trống vang lên báo hiệu giờ học.Bọn con trai vẫn không ngừng bàn tán,chỉ có điều bọn này đã ngoan ngoãn quay lên bục giảng.

Thiên bước nặng nề dọc theo dãy hành lang.Có nằm mơ cô cũng chưa từng nghĩ đến chuyện mình sẽ bỏ nhà đi chứ không nói gì đến việc học và sống cùng phòng với một tên con trai.Ba mẹ cô mà biết chắc cao huyết áp mà vô bệnh viện quá.Thiên thở dài, bước chân đã dừng lại trước cửa lớp 11a.Hít một hơi dài, cô đưa tay đẩy cánh cửa.Cánh cửa vừa mở ra thì một tràng vỗ tay vang lên.Thiên ngạc nhiên về cái cách chào đón thành viên mới của cái lớp này.Không ngờ ở nơi đây cô cũng được chào đón nồng nhiệt đến vậy.Thiên nở một nụ cười thân thiện nhưng đáp lại nụ cười ấy là 40 đôi mắt nhìn cô như sinh vật lạ.

-Này cậu, tránh đường cho tôi đi chứ

Tiếng nói vang lên phía sau làm Thiên phản xạ theo bản năng, cô khẽ nghiêng người qua một bên nhường lối.Khi người ấy bước qua cánh cửa, bọn học sinh trong cái lớp này ồn ào hẳn lên.Bọn nó nhìn người vừa bước vào lớp với ánh mắt đầy ngưỡng mộ, khác hẳn với ánh mắt của bọn nó dành cho Thiên.Đến lúc này Thiên mới biết những cái vỗ tay ấy không dành cho cô mà cho tên đáng ghét ấy.Cô đưa mắt quan sát tên mới vào.Trời ơi, cái quái gì đây, hết lớp để học rồi hay sao mà cái tên cùng phòng với cô lại còn học chung lớp với cô nữa.Mà nhìn mặt cái tên này cũng thấy quen quen.Hình như cô đã gặp ở đâu rồi mà cô không nhớ nổi.

-Lớp có học sinh mới.Vũ Hàn chắc không xa lạ với các em.Còn một bạn nữa mới chuyển đến
Ông thầy nói rồi khoát tay ra hiệu cho Như Thiên bước vào.

-Chào các cậu.Mình là Hàn Như Thiên, mới từ Hà Nội vào, mong các cậu giúp đỡ

Nghe đến cái tên Như Thiên, cả lớp không ai bảo ai, tự nhiên ngẩng lên nhìn cô rồi lắc đầu thương hại.

-Em muốn ngồi đâu?

Ông thầy hỏi, có lẽ đã bắt đầu sốt ruột cho thời gian của buổi học.

Thiên bước xuống dãy bàn đầu tiên, cô mỉm cười lịch sự

-Mình có thể ngồi đây chứ?
Nhưng đáp lại cô là cái nhìn thiếu thiện cảm.Thiên đâu biết cái học viện này đã nhận được lệnh của An Vũ Phong, ai mà giúp Hàn Như Thiên là chống lại An Vũ Phong.Mà chống lại An Vũ Phong thì chỉ có con đường chuyển trường, vì vậy mà chẳng ai ngu mà giúp.Sau một hồi đi gần như khắp lớp,Thiên nhìn về phía cuối lớp, nơi Vũ Hàn đang ngồi.Cô đi đến và đặt cặp xuống chiếc bàn ngay cạnh chỗ của Vũ Hàn.

-Mình ngồi đây được chứ?
Lũ học sinh ngạc nhiên.Gì chứ Vũ Hàn là bạn thân của Vũ Phong,cậu ta có điên mới giúp Thiên.Ấy thế mà, Vũ Hàn hất hất tay

-Sao cũng được. Chỗ này cũng rộng mà.

Tiết học đầu tiên trôi qua một cách buồn chán.Thiên chăm chú chép bài nhưng tâm trí thì để đâu đâu ấy.Thỉnh thoảng cô quay sang nhìn tên bên cạnh đang ngủ ngon lành.Tiết hai, tiết ba, rồi tiết năm trôi qua như thế.Thiên vẫn say sưa học bài còn Vũ Hàn vẫn say sưa ngủ.Chỉ khi tiếng chuông hết giờ vang lên, Vũ Hàn mới tỉnh dậy, thất thểu bước ra khỏi lớp.Lớp học giờ chỉ còn lại mình Thiên.Cô xếp sách cho vào cặp rồi bước ra khỏi lớp tới canteen.
----------------------------------
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.pronc.tk
Voldermort
..Admin...
..Admin...
avatar

Giới tính Nam Tham gia : 22/12/2010
Tài Sản : 2098
Tổng Bài Gửi : 196
Thanks : 12
Tuổi : 21
Đến từ : Nơi ngọn gió bắt đầu
Status : Ta Là Siêu Nhân

Bài gửiTiêu đề: Con Nhóc Giả Trai    Thu Dec 23, 2010 12:05 pm

Sau năm tiết học, bọn học sinh có vẻ đói.Khi Thiên lê tới được canteen thì đã chật cứng người.Cô đưa mắt nhìn xung quanh, không một cái bàn nào trống.Cô thở dài, tiến đến quầy bán đồ ăn, kêu một suất bánh mì với hai hộp sữa lạnh rồi quay bước ra phía cửa, chợt

-Thiên, ngồi đây nè
Giọng ai như giọng Quân, Thiên quay người lại thì thấy Quân đang mỉm cười với mình.Cô cũng mỉm cười thật tươi rồi tiến về phía Quân

-Cậu ra lâu chưa? - Thiên hỏi

-Mình ra sớm hơn lớp cậu 10 phút.Cậu gọi đồ ăn chưa?

-Rồi, àh, mình mới phát hiện ra một nơi rất đẹp.Tụi mình đến đó ăn nha.

Thiên nói với giọng điệu hào hứng.Thực ra thì cô sợ sự việc như buổi trưa hôm qua lặp lại.Quân nhìn Thiên, gật đầu đồng ý.Thế là hai người bước ra khỏi canteen.Đi một đoạn khá dài mới đến cái nơi mà Thiên khám phá ra sau bữa trưa hôm qua.Khi vừa đặt chân đến, mắt Quân chợt tối sầm lại.Cậu nhìn Thiên, hỏi một câu mà lắp bắp mãi

-Sao...cậu...lại...biết... chỗ... này?

-Àh, mình khám phá ra nó hôm qua khi đang đi dạo mà không có cậu đấy
Thiên không hề phát hiện ra có sự thay đổi trong mắt Quân.Cô vẫn hồ hởi khoe thành tích của mình.

-Cuối cùng thì cũng gặp người không muốn gặp nhất
Giọng một người vang lên trước mặt Thiên và Quân.Vâng, không ai khác chính là An Vũ Phong và anh em nhà họ Nguyễn Vũ.Thiên mở to đôi mắt nhìn An Vũ Phong.Cậu ta đẹp thật đấy.Đôi mắt màu đất non ẩn dưới hàng mi dài.Chiếc khuyên tai bạc lấp lánh trên vành tai.

-Nhìn cái gì mà nhìn? An Vũ Phong quát lên khi thấy có đứa dám nhìn mình lâu đến vậy

-Không cho nhìn thì thôi, tưởng mình đẹp lắm đấy. Về nhà lấy gương coi lại mặt nha.Đã xấu lại còn bày đặt chảnh
Thiên ngoài miệng thì nói thế nhưng cô vẫn phải công nhận rằng An Vũ Phong quả thật rất đẹp trai.

Nghe Thiên xỉa xói An Vũ Phong,Vũ Hàn không nhịn nổi cười.Cậu ta bước lên trước để xem ai dám nói An Vũ Phong_thần tượng của con gái Sài thành khủng khiếp đến thế.Chợt cậu ta khựng lại.Đây chẳng phải là thằng ở cùng phòng với cậu sao.Mà không chỉ vậy, cậu thấy nó còn quen quen.Àh, nhớ ra rồi, nó chẳng phải là đứa đạp phải cậu hôm qua sao? Phen này thì nó chết dưới tay mình.Vũ Hàn nhìn Như Thiên cười rồi quay sang Quân

-Lâu ngày không gặp, vẫn sống tốt chứ?

Thấy cách nói chuyện của hai người họ, Thiên không khỏi thắc mắc. Hình như họ biết nhau.Mà có lẽ không chỉ biết thôi đâu, hình như còn rất thân nữa.Thiên thắc mắc lắm ấy nhưng không dám hỏi.
Quân nhìn Vũ Hàn, cậu không nói gì, quay bước đi ra khỏi nơi ấy.Giờ chỉ còn lại mình Thiên đứng đó mà không hiểu có chuyện gì xảy ra

-Chào cậu, cảm ơn vì lòng dũng cảm của cậu, nhưng cậu đã làm bọn này không vui.Giờ hối hận vẫn còn kịp đấy.
Vũ Duy đứng quan sát nãy giờ, chợt lên tiếng

-Sao tôi phải hối hận chứ? Mà mấy cậu nói cái quái gì thế.Lòng dũng cảm là sao?

-Từ từ rồi cậu sẽ biết

Vũ Duy bước lên trước Như Thiên, đưa tay ra bắt tay cô như một cử chỉ đẹp trước khi giao chiến.Nhưng đáp lại cái bắt tay ấy là cái chỉ tay thẳng mặt của Thiên dành cho Duy

-Ơ, sao hai người giống nhau thế?

Duy shock, hết xỉa xói Vũ Phong, giờ lại dám chỉ tay thẳng mặt Duy, cậu bạn này quả không muốn sống yên ổn rồi. Chỉ riêng Vũ Hàn nhìn Thiên đầy vẻ thích thú.Vũ Hàn bỏ đi, kéo theo hai ông tướng đang giận ngút trời và không quên để lại cho Thiên một cái nháy mắt đầy hàm ý kèm theo câu nói

-Có cậu, học viện này sẽ không còn chán nữa.
Buổi chiều là giờ tự học nhưng Thiên không thể nhồi mấy cái công thức lý dài loằng ngoằng mà mọi ngày chỉ cần không đến 3 phút cô đã thuộc hết.Cô đang bận nghĩ đến Quân.Hành động của cậu và lời nói của Vũ Hàn làm cô thấy tò mò về mối quan hệ của họ.Thiên quay sang bàn bên cạnh, Vũ Hàn vẫn gục đầu xuống không biết ngủ hay không.Mà có hỏi tên này chắc cũng không được gì.Thiên đứng dậy, xách cặp ra khỏi lớp, nhưng thay vì về phòng như mọi ngày thì cô lại đến chỗ bác Chung_người quản lý ký túc xá.Vừa gặp bác, cô cúi đầu chào

-Bác chỉ cho cháu phòng của Trần Nhật Quân ạ.

-Cậu là...

-Cháu là bạn của Quân

-Cậu đi đến khu ký túc B, phòng 405, tầng 6, cậu Quân ở đó.

-Cháu cảm ơn

Thiên nói rồi đi nhanh về phía thang máy.Chỉ 3 phút sau, cô đã đứng trước cửa phòng Quân.Thiên gõ cửa 3 lần mà không thấy Quân trả lời.Vừa định quay bước đi thì cánh cửa phòng bật mở.Cô quay lại, Quân đang đứng trước mặt Thiên lúc này nhìn thật thảm hại.Quần áo xộc xệch, đầu tóc rối bù.Đơ mất 3s, Quân mới cất tiếng

-Cậu tìm mình?

-Mình vào được chứ?

Quân lách người sang một bên nhường lối cho Thiên thay cho câu trả lời.Thiên bước vào, trên khuôn mặt lộ rõ vẻ ngạc nhiên.Căn phòng Quân khác hẳn với căn phòng của cô và Vũ Hàn.Nó đơn giản quá.Hai cái giường trải drap trắng với hai giá đựng đày sách.Chiếc ghita treo trên tường bụi phủ một lớp khá dày, chắc lâu rồi không có người dùng đến.Máy tính vẫn mở, màn hình chỉ toàn một màu đen tăm tối.Một cái kệ nhỏ đựng đầy những đĩa CD mà chỉ cần liếc qua Thiên cũng biết đó là nhạc của Bethoven.Mất cỡ khoảng 1 phút sững sờ, Thiên mới lấy lại tinh thần, cô ngồi xuống cái ghế duy nhất trong phòng còn Quân đứng dựa người vào khung cửa, ánh mắt nhìn về xa xăm.

-Cậu sống một mình sao?

-Lúc trước thì không, nhưng giờ thì đúng

-Cậu hút thuốc?-Thiên hỏi khi thấy tàn thuốc lá rơi trên sàn

-Có một chút.Mình bỏ lâu rồi nhưng ...-Quân bỏ dở câu nói làm Thiên tò mò.Cô nhìn Quân dò xét

-Giữa cậu và bọn An Vũ Phong đã có chuyện gì xảy ra vậy?Theo mình thấy thì các cậu đã từng rất thân nhau

-Cậu nhận ra cả điều đó sao.Cậu đúng là một người đặc biệt

Quân hơi ngạc nhiên, cậu lấy thuốc ra, châm lửa.Làn khói thuốc như đưa cậu trở về thời điểm 1 năm về truớc
Khi ấy, Quân, Phong, anh em nhà họ Vũ và Lê Tuấn là học sinh lớp 10 của cái học viện này.Tuy mới vào học viện này nhưng không một học sinh nào không biết họ_những con người hội tụ đầy đủ cả bốn yếu tố: giàu, giỏi, đẹp trai và đánh nhau cực đỉnh.Họ vốn là bạn thân của nhau từ bé, vì vậy mà ba mẹ bọn nó quyết định cho học chung truờng từ cấp 1 đến cấp 3.Đi đâu, năm người họ cũng là tâm điểm chú ý của con gái, nhưng họ phớt lờ tất cả.Với họ, bọn con gái làm bồ thì được nhưng làm người yêu thì không xứng.Trong 5 người họ, Lê Tuấn là đứa chín chắn và suy nghĩ thấu đáo nhất nên được gọi bằng cái tên "anh cả", cong Quân thì được bọn họ gọi bằng "cậu út".Tuy sống trong ký túc xá nhưng không một Night Club nào mà họ chưa đặt chân đến.Và mọi chuyện có lẽ bắt đầu từ đó.
Flashback
Ấy là khi Quân đang ngồi một mình trong Prince Club.Trong lúc đang chán thì Thùy Linh lọt vào mắt cậu.Một cô nàng khá xinh đẹp với mái tóc đuổi dài được uốn xoăn hợp thời.Cô ta ngồi một mình và phớt lờ tất cả những lời mời mọc của những thằng con trai khác.Chính thái độ ấy kích thích bản năng "thích chinh phục" của cậu.Quân bước đến cạnh cô nàng

-Anh có thể ngồi cạnh em chứ

Thùy Linh vẫn cứ lơ đi.Nhưng đã quá quen với kiểu con gái như thế, Quân tự cho phép mình ngồi xuống ghế đối diện với cô.Cậu búng tay kêu phục vụ bưng ra hai ly rượu

-Sao em lại ngồi cô đơn một mình nơi đây?
Quân nhìn Thùy Linh say đắm, trên môi cậu nở một nụ cười đẹp như thiên thần.Gì chứ, khi Quân đã dùng đến nụ cười này thì mức sát thuơng không chỉ là 100% đâu mà là 200% đấy, không một đứa con gái nào có thể cưỡng lại sức hấp của nụ cười ấy, và Linh cũng không ngoại lệ.Mặt cô tự nhiên đỏ ửng lên, má nóng bừng và Quân biết mình đã thắng.Quân hỏi vu vơ, Linh đáp vu vơ và kết thúc bằng việc Linh theo Quân đi tăng 2
Quân đưa Linh đến sông Sài Gòn hóng gió.Cậu đứng dựa mình vào chiếc môtô hút thuốc, bỏ mặc cô bồ vừa mới cưa.Cậu rút điện thoại ra gọi cho Lê Tuấn

-Anh cả đang làm gì đấy, kêu bọn kia ra sông Sài Gòn hóng gió đi.Em mới cua được con nhỏ cũng được lắm, đến rồi mình đi tăng 3

-Thằng nhóc này, anh kêu bọn nó rồi đến liền
Quân cất điện thoại rồi ngước mắt nhìn trời, chợt cậu thấy có ai đó ôm mình từ phía sau.Cậu biết ai nhưng không quay lại, kệ Linh muốn làm gì thì làm.Cậu cũng đã biết cô là người như thế nên không mấy ngạc nhiên, nhưng không ngờ cô lại dạn dĩ đến thế.Thùy Linh tìm môi Quân nhưng bị cậu đẩy ra.Cậu không thích bị những đứa con gái tầm thường hôn cậu.Nụ hôn đầu cậu muốn tặng cho người con gái mình thực sự yêu thương.

-Anh không thích hôn em sao?

-Anh xin lỗi, giờ anh không vui, em về một mình nha.Em cầm lấy tiền mà đi xe
Quân rút ví ra đưa cho Linh một sấp tiền.Mấy đứa con gái theo cậu cũng chỉ vì tiền thôi mà

-Anh là thằng con trai tồi nhất mà tôi từng gặp.Linh ngúng nguẩy bỏ đi nhưng không quên cầm theo số tiền mà Quân đưa.
Chỉ còn lại một mình, Quân nằm ra đó, thở dài.Chợt cậu nghe thấy tiếng nói

-Mày là thằng nào mà dám đến địa bàn của anh mày?Khôn hồn thì biến ngay
...
-Á, thằng này láo-Tên cầm đầu đặt chân lên mặt Quân.Ngay lập tức,Quân lấy tay túm chân hắn, quật hắn ngã xuống.Cậu đứng dậy, phủi áo, nhìn bọn nó đầy khinh miệt, bờ môi cậu nói những câu mang âm điệu của sự chết chóc

-Tụi mày chán sống rồi nên mới dám động đến thằng này.

Tên cầm đầu có một chút run sợ nhưng nhanh chóng, hắn lấy lại vẻ bình tĩnh

-Xông lên đánh nó cho tao.Nó chỉ có một mình

-Ai bảo chỉ có một mình-Lê Tuấn vừa đến đã lên tiếng

Rồi không ai bảo ai, Quân và Tuấn xông vào đánh tụi kia tơi tả.Hai thằng vốn giỏi đánh nhau từ nhỏ nên rất nhanh, tụi nó đã hạ gục hết đối phuơng.Quân đến chỗ Tuân, bắt tay ăn mừng, nhưng chưa kịp thì Tuân đẫ kêu lên

-Cẩn thận, Quân
KhI Quân vừa quay lại thì thấy Tuấn đã đỡ nhát dao thay mình.Máu bắt đầu chảy ra từ bụng Tuấn, đỏ hết chiếc áo sơmi trắng Quân đang mặc.Cậu lục tìm điện thoại nhưng không biết lúc đánh nhau đã rơi đâu mất rồi, cồn điện thoại của TUấn cũng không thấy.Nhìn Tuấn gục dần trên tay mình mà Quân không biết làm gì cả.Chưa bao giờ cậu thấy mình bất lực như lúc này.

-QUân, có chuyện gì xảy ra với Tuấn vậy?
Vũ Phong vừa đến đã hỏi khi thấy Tuấn nằm gục trên tay Quân.Và cậu hoảng hốt khi thấy áo Quân đầy máu.

-Gọi cấp cứu đi, Tuấn có chuyện rồi.
Quân chỉ nói được như thế rồi cũng ngất đi.
End flashback
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.pronc.tk
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Con Nhóc Giả Trai   

Về Đầu Trang Go down
 

Con Nhóc Giả Trai

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 Similar topics

-
» [GTV] G-Dragon:Hình mẫu bạn trai được yêu thích nhất
» [TOPRI] Thành viên nào đẹp trai nhất nhóm?
» [ĐBCB] G-Dragon - Chàng trai vàng của Kpop (Tạp chí Dazed)
» [20/3/15][News] Haha muốn con trai mình sẽ là GD thứ 2
» (CCS) Ảo giác

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Nk :: Truyện :: Đang Xây Dựng-